G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển Tương Ưng Bộ · SN 50
Vẫn Năm Điều Ấy, Đếm Theo Lối Khác

Tương Ưng Lực

Balasaṃyutta — SN 50 · Pāli · Việt · Anh

Tam TạngTạng KinhTương Ưng BộTương Ưng Lực

Năm lực: tín, tấn, niệm, định, tuệ. Ai đã học năm CĂN thì nhận ra ngay đó cũng là năm điều ấy — và sẽ muốn hỏi vì sao Đức Phật kể tới hai lần. Chính kinh tạng trả lời câu hỏi ấy, bằng một hòn đảo giữa dòng sông.

  • Bộ — Tương Ưng Bộ, Thiên Đại Phẩm, chương 50; gồm 108 bài kinh
  • Hai lượt, mỗi lượt năm phẩm — lượt đầu bài 1–54; lượt sau bài 55–108, tên phẩm thêm chữ puna (“lại nữa”). 54 + 54 = 108.
  • Hai lượt khác nhau đúng MỘT MỆNH ĐỀ — và chính mệnh đề ấy là chỗ đáng học (xem Phần IV)
  • Chỗ đứng — một trong bảy nhóm của ba mươi bảy phẩm trợ đạo, đứng cạnh Căn (SN 48), Chánh Cần (SN 49), Như Ý Túc (SN 51)Giác Chi (SN 46)
  • Bản Việt — Hoà thượng Thích Minh Châu

Công thức của cả chương gọn trong hai câu: “Có năm lực này, này các Tỷ-kheo. Thế nào là năm? Tín lực, tấn lực, niệm lực, định lực, tuệ lực.” Rồi tới ví dụ dòng sông, y như bên Tương Ưng Chánh Cần: sông Hằng thiên về phương Đông, hướng về phương Đông, xuôi về phương Đông; cũng vậy, vị Tỳ-kheo tu tập năm lực thì thiên về Niết-bàn, hướng về Niết-bàn, xuôi về Niết-bàn. Nhưng chương này có một điều mà chương kia không có: nó chạy hết hai lượt. Lượt đầu, năm mươi bốn bài, dạy tu tập năm lực “liên hệ đến viễn ly, liên hệ đến ly tham, liên hệ đến đoạn diệt, hướng đến từ bỏ”. Lượt sau, năm mươi bốn bài nữa, dạy tu tập chính năm lực ấy “với mục đích nhiếp phục tham, nhiếp phục sân, nhiếp phục si”. Cộng lại một trăm lẻ tám bài. Hai mệnh đề ấy không phải hai giáo pháp. Chúng là hai cách nói về cùng một việc: một bên nhìn theo hướng đi tới (dựa vào viễn ly mà đi, cuối đường là buông xuống), một bên nhìn theo cái được bỏ lại (tham, sân, si lần lượt bị nhiếp phục). Người đọc thấy cùng một con đường, chụp từ hai phía. Còn câu hỏi lớn hơn — vì sao năm điều này đã được kể ở chương Căn (SN 48) rồi mà còn kể lại ở chương Lực? — thì chính kinh tạng trả lời, ở SN 48.43. Đức Phật hỏi các Tỳ-kheo: có pháp môn nào mà năm căn trở thành năm lực, và năm lực trở thành năm căn không? Rồi Ngài tự đáp: có. Tín căn chính là tín lực, tín lực chính là tín căn; và cứ thế đủ năm. Ngài giảng bằng một hình ảnh đẹp vào bậc nhất của kinh tạng. Có một con sông xuôi về phương Đông, giữa sông có một hòn đảo. Đứng ở đầu phía Đông và đầu phía Tây của hòn đảo mà nhìn, thì dòng sông ấy là một. Đứng ở phía Bắc và phía Nam hòn đảo mà nhìn, thì dòng sông ấy là hai. Nước vẫn là nước ấy; chỉ chỗ đứng nhìn là khác. Năm căn và năm lực cũng vậy: cùng một dòng, đếm theo hai lối. Truyền thống chú giải về sau nói rõ thêm chỗ khác nhau ấy — gọi là căn khi nhìn ở mặt làm chủ phần việc của mình, gọi là lực khi nhìn ở mặt không bị lay chuyển bởi cái đối nghịch: tín không bị lay bởi nghi, tấn không bị lay bởi biếng nhác, niệm không bị lay bởi thất niệm, định không bị lay bởi trạo cử, tuệ không bị lay bởi vô minh. Xin thưa rõ: ý ấy là của Chú giải, không phải lời trong bài kinh; bài kinh chỉ đưa ra hòn đảo và để người đọc tự thấy.

Năm lựcCũng chính là năm căn, đếm theo lối khác

PāliViệtNhìn ở mặt “lực” là không bị lay bởi…
saddhā-balaTín lực — sức mạnh của lòng tinnghi hoặc
vīriya-balaTấn lực — sức mạnh của tinh tấnbiếng nhác
sati-balaNiệm lực — sức mạnh của chánh niệmthất niệm, quên mất
samādhi-balaĐịnh lực — sức mạnh của địnhtrạo cử, tán loạn
paññā-balaTuệ lực — sức mạnh của trí tuệvô minh

Cột thứ ba theo truyền thống Chú giải, không phải nguyên văn bài kinh. Bài kinh chỉ đưa ra hòn đảo giữa dòng.

Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.

SN 50.1:1.1–1.4
“Pañcimāni, bhikkhave, balāni. Katamāni pañca? Saddhābalaṁ, vīriyabalaṁ, satibalaṁ, samādhibalaṁ, paññābalaṁ— imāni kho, bhikkhave, pañca balānīti.
—Có năm lực này, này các Tỷ-kheo. Thế nào là năm? Tín lực, tấn lực, niệm lực, định lực, tuệ lực. Những pháp này, này các Tỷ-kheo, là năm lực.
“Mendicants, there are these five powers. What five? The powers of faith, energy, mindfulness, immersion, and wisdom. These are the five powers.
SN 50.1:1.5–1.6 (ví dụ sông Hằng)
Seyyathāpi, bhikkhave, gaṅgā nadī pācīnaninnā pācīnapoṇā pācīnapabbhārā; evameva kho, bhikkhave, bhikkhu pañca balāni bhāvento pañca balāni bahulīkaronto nibbānaninno hoti nibbānapoṇo nibbānapabbhāro.
Ví như, này các Tỷ-kheo, sông Hằng thiên về phương Ðông, hướng về phương Ðông, xuôi về phương Ðông. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo tu tập năm lực, làm cho sung mãn năm lực, thiên về Niết-bàn, hướng về Niết-bàn, xuôi về Niết-bàn.
The Ganges River slants, slopes, and inclines to the east. In the same way, a mendicant who develops and cultivates the five powers slants, slopes, and inclines to extinguishment.
SN 50.1:1.8 (mệnh đề của LƯỢT ĐẦU · bài 1–54)
Idha, bhikkhave, bhikkhu saddhābalaṁ bhāveti vivekanissitaṁ virāganissitaṁ nirodhanissitaṁ vossaggapariṇāmiṁ…
Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo tu tập tín lực liên hệ đến viễn ly, liên hệ đến ly tham, liên hệ đến đoạn diệt, hướng đến từ bỏ…
It’s when a mendicant develops the power of faith, which relies on seclusion, fading away, and cessation, and ripens as letting go…
SN 50.55:1.4 (mệnh đề của LƯỢT SAU · bài 55–108)
Idha, bhikkhave, bhikkhu saddhābalaṁ bhāveti rāgavinayapariyosānaṁ dosavinayapariyosānaṁ mohavinayapariyosānaṁ…
Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo tu tập tín lực với mục đích nhiếp phục tham, với mục đích nhiếp phục sân, với mục đích nhiếp phục si…
It’s when a mendicant develops the power of faith, which culminates in the removal of greed, hate, and delusion…
SN 48.43:1.4 (câu hỏi mở ra ví dụ hòn đảo)
“Atthi nu kho, bhikkhave, pariyāyo yaṁ pariyāyaṁ āgamma yāni pañcindriyāni tāni pañca balāni honti, yāni pañca balāni tāni pañcindriyāni hontī”ti?
—Này các Tỷ-kheo, có pháp môn nào, y theo pháp môn ấy, năm căn trở thành năm lực, và năm lực trở thành năm căn không?
“Mendicants, is there a method in which the five faculties become the five powers, and the five powers become the five faculties?”
SN 48.43:4.2 (câu trả lời, kể đủ năm)
Yaṁ, bhikkhave, saddhindriyaṁ taṁ saddhābalaṁ, yaṁ saddhābalaṁ taṁ saddhindriyaṁ;
Này các Tỷ-kheo, tín căn chính là tín lực, tín lực chính là tín căn;
The faculty of faith is the power of faith, and the power of faith is the faculty of faith.
SN 48.43:4.7 (hòn đảo giữa dòng)
Seyyathāpi, bhikkhave, nadī pācīnaninnā pācīnapoṇā pācīnapabbhārā, tassa majjhe dīpo.
Ví như, này các Tỷ-kheo, một con sông thiên về phương Ðông, hướng về phương Ðông, xuôi về phương Ðông, và giữa con sông có hòn đảo.
Suppose there was a river slanting, sloping, and inclining to the east, and in the middle was an island.
SN 48.43:5.2–6.2 (một dòng hay hai dòng)
Yañca, bhikkhave, tassa dīpassa purimante udakaṁ, yañca pacchimante udakaṁ … Yañca, bhikkhave, tassa dīpassa uttarante udakaṁ, yañca dakkhiṇante udakaṁ—
Nước cuối phía Ðông và nước cuối phía Tây của hòn đảo ấy được tính là MỘT dòng… Nước cuối phía Bắc và nước cuối phía Nam của hòn đảo ấy được tính là HAI dòng.
By taking into account the water to the east and the west of the island… By taking into account the water to the north and the south of the island…
Chữ PāliNghĩaGhi chú
balalực, sức mạnhtên chương: Balasaṃyutta
indriyacăn — quyền làm chủ trong phần việc của mìnhchương SN 48; cùng năm điều với chương này
saddhātín, lòng tinkhông phải tin mù — xem Kinh Kālāma
vīriyatấn, tinh tấnnội dung của bốn chánh cần
satiniệm, chánh niệmnội dung của Tứ Niệm Xứ
samādhiđịnh
paññātuệ, trí tuệđứng cuối cả năm — thứ tự này không phải ngẫu nhiên
pariyāyapháp môn, cách trình bày, lối nhìnchữ khoá của SN 48.43: cùng một pháp, hai lối nhìn
viveka-nissitaliên hệ đến viễn ly, dựa vào sự lìa xamệnh đề của lượt đầu (bài 1–54)
vossagga-pariṇāmīhướng đến từ bỏ, chín muồi thành sự buôngchữ cuối của mệnh đề lượt đầu
rāga-vinaya-pariyosānalấy sự nhiếp phục tham làm cứu cánhmệnh đề của lượt sau (bài 55–108)
punalại nữa, lần thứ haichữ mở đầu tên năm phẩm của lượt sau

Xin thưa ngay điều mà người học kỹ sẽ hỏi. Năm lực là tín, tấn, niệm, định, tuệđúng năm điều của NĂM CĂN bên chương SN 48. Vậy vì sao kể tới hai lần?

Điều đáng quý là chính kinh tạng ĐẶT RA câu hỏi ấy và tự trả lời — ở SN 48.43. Không phải người đời sau suy diễn.

Và Đức Phật trả lời bằng một hình ảnh, xin bác đọc chậm chỗ này. Một con sông xuôi về phương Đông. Giữa sông có một HÒN ĐẢO.

Đứng đầu phía Đông và đầu phía Tây hòn đảo mà nhìn: dòng sông ấy là MỘT. Đứng phía Bắc và phía Nam hòn đảo mà nhìn: dòng sông ấy là HAI.

Nước vẫn là nước ấy. Chỉ CHỖ ĐỨNG NHÌN là khác. Năm căn và năm lực cũng vậy — một dòng, đếm theo hai lối.

Truyền thống Chú giải về sau nói rõ thêm chỗ khác nhau ấy. Gọi là CĂN khi nhìn ở mặt làm chủ phần việc của mình; gọi là LỰC khi nhìn ở mặt KHÔNG BỊ LAY CHUYỂN bởi cái đối nghịch.

Tín không bị lay bởi NGHI. Tấn không bị lay bởi BIẾNG NHÁC. Niệm không bị lay bởi QUÊN MẤT. Định không bị lay bởi TRẠO CỬ. Tuệ không bị lay bởi VÔ MINH. Xin thưa rõ: ý này là của Chú giải, không phải chữ trong bài kinhbài kinh chỉ đưa hòn đảo ra rồi để người đọc tự thấy.

Còn một trăm lẻ tám bài kinh thì sao? Xin thưa, chương này chạy HAI LƯỢT. Năm mươi bốn bài, rồi năm mươi bốn bài nữakhác nhau đúng MỘT mệnh đề.

Lượt đầu: tu tập năm lực “liên hệ đến VIỄN LY, liên hệ đến LY THAM, liên hệ đến ĐOẠN DIỆT, hướng đến TỪ BỎ”.

Lượt sau: tu tập chính năm lực ấy “với mục đích NHIẾP PHỤC THAM, nhiếp phục SÂN, nhiếp phục SI”.

Đây KHÔNG phải hai giáo pháp. Đây là một con đường chụp từ hai phía: một bên nói mình DỰA VÀO gì mà đi, một bên nói mình BỎ LẠI gì phía sau.

Xin để ý thứ tự năm điều, vì nó không ngẫu nhiên. TÍN đứng đầu, TUỆ đứng cuối. Bắt đầu bằng lòng tin đủ để thử, kết lại bằng trí tuệ tự mình thấy.

Và xin thưa, đó cũng đúng là hình dáng của Kinh Kālāmavà đúng là con đường của một em đoàn sinh: tin thầy đủ để thử, rồi tự mình thấy mà không cần tin nữa.

  • “Năm căn và năm lực là hai danh sách khác nhau.” SN 48.43 nói thẳng: tín căn CHÍNH LÀ tín lực, và cứ thế đủ năm. Một dòng sông, đếm hai lối.
  • “Chuyện tín chống nghi, tấn chống biếng nhác… là lời trong kinh.” Không — đó là của Chú giải. Bài kinh chỉ cho hòn đảo giữa dòng.
  • “Một trăm lẻ tám bài là một trăm lẻ tám bài giảng.” Đây là chuỗi lặp chạy hai lượt: 54 + 54 = 108.
  • “Tín là tin mà không cần xét.” Tín đứng ĐẦU chính là để TUỆ đứng CUỐI được. Tin đủ để thử, rồi tự mình thấy.
  • Ngành Oanh. Năm ngón tay, năm lực — mỗi ngón một chữ: tin · siêng · nhớ · yên · biết. Các em xoè bàn tay ra là đọc được cả năm.
  • Ngành Thiếu. Vẽ con sông và hòn đảo, rồi giải thích vì sao năm điều ấy được kể tới hai lần. Em nào giảng lại được cho bạn là đã hiểu.
  • Ngành Thanh và Huynh Trưởng. Trong năm lực, cái nào của mình đang yếu nhất?cái nào của cả đơn vị đang yếu nhất? Thường không phải cùng một cái.
  • Kể năm lực theo đúng thứ tự.
  • Hòn đảo giữa dòng sông giải thích điều gì?
  • Phần nào trong bảng là của Chú giải chứ không phải của bài kinh?
  • Hai lượt của chương này khác nhau chỗ nào?
  • Vì sao tín đứng đầu và tuệ đứng cuối?

Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Đã đối chiếu ba bản trên công thức năm lực, trên hai mệnh đề phân biệt hai lượt (bài 50.1 và bài 50.55), và trên trọn ví dụ hòn đảo ở SN 48.43. Số bài đã cộng lại: mười phẩm 12+10+12+10+10 rồi 12+10+12+10+10 = 108, đúng bằng khoảng 50.1–50.108. Một chỗ xin ghi rõ: bảng “không bị lay bởi…” ở Phần II là của truyền thống Chú giải, KHÔNG có trong kinh văn — chúng tôi ghi tách ra để bác phân biệt được. Muốn đọc nguyên văn ba thứ tiếng: 50.1–12 · 55–66 · 99–108 · và bài SN 48.43 (hòn đảo). Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.