G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển Trung Bộ · MN 14
Trung Bộ · Biết Rồi Mà Vẫn Không Bỏ Được

Tiểu Kinh Khổ Uẩn

Cūḷadukkhakkhandha Sutta — MN 14 · Pāli · Việt · Anh

Tam TạngTạng KinhTrung BộTiểu Kinh Khổ Uẩn

Ông Mahānāma hỏi một câu thật thà nhất mà một người cư sĩ có thể hỏi: con hiểu lời Phật dạy đã lâu rồi, vậy vì sao tham sân si vẫn cứ chiếm cứ tâm con? Câu trả lời của Đức Phật không phải là “hãy cố gắng thêm”.

  • Bộ — Trung Bộ, bài 14, thuộc Phẩm Sư Tử Hống (143 đoạn có đánh số).
  • Nơi — giữa dòng họ Thích-ca, gần Kapilavatthu, tại vườn Nigrodha (rừng cây bàng). Đây là quê nhà của Đức Phật.
  • Người hỏiMahānāma người Thích-ca, một cư sĩ, thuộc hoàng tộc, người bà con của Đức Phật.
  • Bài đôi — đi cặp với Đại Kinh Khổ Uẩn (MN 13), cùng nói về vị ngọt, sự nguy hiểm và sự xuất ly của các dục.

Mahānāma thưa: “Đã lâu rồi, con hiểu lời Thế Tôn dạy: tham là cấu uế của tâm, sân là cấu uế của tâm, si là cấu uế của tâm. Tuy vậy, đôi lúc các tham pháp vẫn chiếm cứ tâm con và an trú. Pháp nào trong con chưa đoạn trừ được mà ra như vậy?” Đức Phật không bảo ông cố gắng thêm. Ngài nói: có một pháp trong ông chưa đoạn trừ — và bằng chứng là ông vẫn còn sống trong gia đình, vẫn còn thọ hưởng các dục. Nếu pháp ấy đã đoạn thì ông đã không còn ở nhà nữa. Nghĩa là: vấn đề không nằm ở chỗ hiểu chưa đủ. Rồi Ngài nói câu quan trọng nhất của bài kinh: thấy đúng thôi chưa đủ để buông. Dù một vị Thánh đệ tử đã khéo thấy với như thật chánh trí tuệ rằng “các dục vui ít, khổ nhiều, não nhiều”nếu chưa chứng được hỷ lạc do ly dục sanh, hay một pháp nào cao thượng hơn, thì vị ấy vẫn chưa khỏi bị các dục chi phối. Phải có cái gì thay vào chỗ ấy. Và Ngài lấy chính mình làm chứng: khi còn là Bồ-tát, Ngài cũng đã thấy đúng như vậy, mà vẫn chưa thoát — cho tới khi chứng được hỷ lạc kia. Nửa sau bài kinh chuyển cảnh. Đức Phật kể lại chuyện Ngài ở núi Linh Thứu, gặp các vị Ni-kiền-tử đang đứng thẳng không ngồi, chịu cảm thọ đau đớn khốc liệt. Ngài hỏi vì sao. Họ đáp: thầy họ dạy phải đốt cháy nghiệp cũ bằng khổ hạnh, không tạo nghiệp mới, thì nghiệp hết, khổ hết. Đức Phật không tranh luận về giáo lý. Ngài chỉ hỏi năm câu: các vị có biết mình từng có mặt trong quá khứ không? có biết mình đã làm ác nghiệp không? biết ác nghiệp loại nào không? biết đã trừ được bao nhiêu, còn lại bao nhiêu không? biết cách đoạn bất thiện và tu thiện ngay đời này không? — Năm lần, câu trả lời đều là “không”. Sau cùng là đoạn đối đáp về hạnh phúc. Các vị Ni-kiền-tử nói: “hạnh phúc phải thành tựu nhờ đau khổ”, và vua Bimbisāra chắc chắn sướng hơn Ngài. Đức Phật hỏi lại: vua Bimbisāra có thể an trú thuần lạc bảy ngày đêm không nhúc nhích, không nói năng chăng? — Không, dù chỉ một ngày. Còn Ngài thì bảy ngày đêm.

Bố cục bài kinhTheo đúng thứ tự trong kinh văn

  • 1. Câu hỏi của Mahānāma (đoạn 2)hiểu đã lâu rồi, mà tham sân si vẫn chiếm cứ tâm.
  • 2. Câu trả lời (đoạn 3–5)thấy đúng chưa đủ; phải chứng được hỷ lạc do ly dục sanh, hoặc pháp nào cao thượng hơn. Đức Phật lấy chính mình làm chứng.
  • 3. Vị ngọt của các dục (đoạn 6)năm dục trưởng dưỡng: sắc, thanh, hương, vị, xúc. Kinh không phủ nhận là có vị ngọt.
  • 4. Sự nguy hiểm (đoạn 7–14)làm ăn cực nhọc; làm mà không được; được rồi lo giữ, giữ rồi vẫn mất; tranh chấp giữa người với người; chiến trận; công thành; trộm cướp và hình phạt; ác hạnh và đọa xứ.
  • 5. Các vị Ni-kiền-tử ở Hắc Nham (đoạn 15–19)năm câu hỏi, năm lần “không biết”.
  • 6. Ai sống hạnh phúc hơn (đoạn 20–21)bảy ngày đêm an trú thuần lạc.

Năm câu hỏi cho các vị Ni-kiền-tửĐoạn mn14:18 — cả năm câu đều được trả lời “không”

  • 1. Các vị có biết chắc mình đã từng có mặt trong quá khứ không?
  • 2. Có biết mình đã làm ác nghiệp trong quá khứ không?
  • 3. Có biết ác nghiệp ấy là loại gì không?
  • 4. Có biết đã trừ được bao nhiêu khổ, còn lại bao nhiêu, và trừ tới đâu thì hết không?
  • 5. Có biết cách đoạn bất thiện và tu tập thiện ngay trong đời này không?
  • Điểm của năm câu hỏi. Đức Phật không nói khổ hạnh là sai. Ngài chỉ ra rằng họ đang trả một cái giá rất đắt cho một điều họ không cách nào kiểm chứng được. Cùng một lối như Kinh Kālāma (AN 3.65): hãy tự biết.

Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.

MN 14.2
(mn14:2.3–2.6)
‘lobho cittassa upakkileso, doso cittassa upakkileso, moho cittassa upakkileso’ti… Atha ca pana me ekadā lobhadhammāpi cittaṁ pariyādāya tiṭṭhanti…
“Tham là cấu uế của tâm, sân là cấu uế của tâm, si là cấu uế của tâm”… Tuy vậy, đôi lúc các tham pháp chiếm cứ tâm con và an trú, các sân pháp chiếm cứ tâm con và an trú, các si pháp chiếm cứ tâm con và an trú.
“‘Greed, hate, and delusion are corruptions of the mind.’ … Despite understanding this, sometimes my mind is occupied by thoughts of greed, hate, and delusion.”
MN 14.3
(mn14:3.1–3.2)
“So eva kho te, mahānāma, dhammo ajjhattaṁ appahīno… So ca hi te, mahānāma, dhammo ajjhattaṁ pahīno abhavissa, na tvaṁ agāraṁ ajjhāvaseyyāsi, na kāme paribhuñjeyyāsi.
Này Mahānāma, có một pháp trong Ông chưa được đoạn trừ… Và này Mahānāma, pháp ấy trong Ông có thể đoạn trừ được, nếu Ông không sống trong gia đình, nếu Ông không thụ hưởng các dục vọng.
“Mahānāma, there is a quality that remains in you that makes you have such thoughts. For if you had given up that quality you would not still be living at home and enjoying sensual pleasures.”
MN 14.4
(mn14:4.1–4.5)
‘Appassādā kāmā bahudukkhā bahupāyāsā, ādīnavo ettha bhiyyo’ti… so ca aññatreva kāmehi aññatra akusalehi dhammehi pītisukhaṁ nādhigacchati, aññaṁ vā tato santataraṁ; atha kho so neva tāva anāvaṭṭī kāmesu hoti.
“Các dục vọng, vui ít, khổ nhiều, não nhiều, sự nguy hiểm ở đây lại nhiều hơn”… nhưng nếu vị này chưa chứng được hỷ lạc do ly dục, ly ác bất thiện pháp sanh, hay một pháp nào khác cao thượng hơn, như vậy vị ấy chưa khỏi bị các dục chi phối.
“Even though a noble disciple has clearly seen this with right wisdom, as long as they do not achieve the rapture and bliss that are apart from sensual pleasures… they can return to sensual pleasures.”
MN 14.19
(mn14:19.8)
Evaṁ sante, āvuso nigaṇṭhā, ye loke luddā lohitapāṇino kurūrakammantā manussesu paccājātā te nigaṇṭhesu pabbajantī’ti?
Chư Hiền Nigaṇṭha, sự kiện là như vậy thì những kẻ săn bắn ở đời, với bàn tay đẫm máu, làm các nghiệp hung dữ, được tái sanh trong loài người, những hạng ấy có xuất gia trong hàng ngũ Nigaṇṭha các Ngươi không?
“That being so, when those in the world who are violent and bloody-handed and of cruel livelihood are reborn among humans they go forth as Jain ascetics.”
MN 14.21
(mn14:21.13, 21.21)
‘Ahaṁ kho, āvuso nigaṇṭhā, pahomi aniñjamāno kāyena, abhāsamāno vācaṁ, ekaṁ rattindivaṁ ekantasukhaṁ paṭisaṁvedī viharituṁ… ‘Evaṁ sante āyasmāva gotamo sukhavihāritaro raññā māgadhena seniyena bimbisārenā’”ti.
Chư Hiền Nigaṇṭha, Ta có thể không di động thân thể, không nói lên một lời, sống cảm giác thuần túy lạc thọ luôn trong một ngày một đêm… luôn trong bảy ngày bảy đêm… — “Sự kiện là như vậy, Tôn giả Gotama sống hạnh phúc hơn vua Magadha Seniya Bimbisāra.”
“‘But I am capable of experiencing absolute happiness for one day and night without moving my body or speaking…’ — ‘This being so, Venerable Gotama lives in greater pleasure than King Bimbisāra.’”
Chữ PāliNghĩaGhi chú
assāda – ādīnava – nissaraṇavị ngọt – sự nguy hiểm – sự xuất lyBộ ba chữ chạy suốt bài. Đức Phật không bỏ bước thứ nhất — Ngài công nhận các dục có vị ngọt trước đã, rồi mới nói tới cái giá của nó, rồi mới nói lối ra. Bỏ bước một thì hai bước sau thành lời sáo.
appassādā kāmācác dục vui ít“Vui ít” — không phải “không vui”. Đây là chỗ bản kinh rất thẳng thắn. Nếu dục hoàn toàn không vui thì không ai vướng vào làm gì.
pītisukhahỷ lạcNiềm vui do ly dục, ly ác bất thiện pháp sanh — tức là Sơ thiền. Đây là “cái thay vào chỗ trống” mà bài kinh nói tới.
aññaṁ vā tato santataraṁhay một pháp nào khác cao thượng hơnSáu chữ rất quan trọng, rất dễ đọc lướt. Đức Phật không đòi ai cũng phải chứng Sơ thiền — Ngài để ngỏ: hoặc một niềm vui lành nào cao hơn cái vui của dục.
nigaṇṭhaNi-kiền-tửCác vị tu theo Nigaṇṭha Nātaputta — tức Mahāvīra của Kỳ-na giáo (Jainism), một tôn giáo vẫn còn tới hôm nay. Đây là ghi chép sớm nhất còn lại về chủ trương khổ hạnh của họ.
nijjarāđốt cháy, làm mòn hết (nghiệp cũ)Chủ trương của Ni-kiền-tử: khổ hạnh làm mòn nghiệp cũ. Đức Phật không bác bằng lý luận mà bằng năm câu hỏi kiểm chứng.
ekantasukhathuần túy lạc thọekanta = hoàn toàn, không xen tạp. Câu chốt của đoạn cuối: bảy ngày đêm không nhúc nhích, không nói năng.
Mahānāmatên vị cư sĩ hỏi đạoNgười Thích-ca, cư sĩ tại gia. Ông còn xuất hiện ở SN 55.21, nơi ông hỏi một câu cũng rất thật: nếu con chết bất ngờ thì con sẽ đi về đâu?

Câu trả lời cho Mahānāma là cốt lõi của bài kinh. Ông hỏi “con hiểu rồi mà sao vẫn vậy?” — và Đức Phật không nói ông hiểu sai, cũng không bảo ông cố hơn. Ngài nói: cái hiểu tự nó không đẩy được cái tham ra khỏi chỗ của nó. Muốn cái tham rời đi thì phải có cái khác vào ngồi chỗ đó — và cái ấy phải là một niềm vui thật, không phải một lời răn.

Và xin để ý Ngài lấy gì làm bằng chứng. “Nếu pháp ấy đã đoạn trừ thì Ông đã không còn sống trong gia đình.” Nghe qua thì nghiêm khắc, nhưng thật ra là rất thật thà: Ngài không khen xã giao, cũng không hạ thấp người cư sĩ — Ngài chỉ nói đúng chỗ đang đứng.

Đoạn về các vị Ni-kiền-tử không phải là chuyện chê bai. Đức Phật không nói khổ hạnh của họ là vô ích, cũng không nói thầy họ nói dối. Ngài chỉ hỏi: các vị có kiểm chứng được điều mình đang trả giá rất đắt để theo đuổi không? Năm lần “không biết” tự nó là câu trả lời. Và câu Ngài nói tiếp — về những người tay lấm máu — là một câu rất nặng, có ý: nếu khổ hiện tại chứng minh ác nghiệp quá khứ thì suy ra như vậy đấy. Đó là chỉ ra chỗ hỏng của lập luận, không phải mắng người.

  • “Hiểu Pháp là đủ.” Bài kinh nói thẳng là không đủ. Phải có hỷ lạc do ly dục sanh, hoặc một pháp cao thượng hơn, mới không bị dục chi phối.
  • “Các dục chẳng có gì vui.” Pāli ghi appassādāvui ÍT, không phải không vui. Kinh không nói quá.
  • “Đức Phật chê đời sống tại gia.” Ngài nói đúng chỗ Mahānāma đang đứng rồi tiếp tục dạy ông — chứ không bảo ông phải xuất gia mới nghe được Pháp.
  • “Khổ hạnh là vô ích.” Chỗ Đức Phật vặn không phải là “khổ hạnh vô ích” mà là “các vị không kiểm chứng được điều gì cả”năm câu hỏi, năm lần không biết.
  • “Chuyện bảy ngày đêm là khoe.” Chính các vị Ni-kiền-tử nêu chuyện so sánh trước — họ nói vua Bimbisāra sướng hơn Ngài. Ngài chỉ trả lời câu họ hỏi.
  • Ngành Oanh. Lấy đi món đồ chơi thì để lại một chỗ trống, và em sẽ đòi lại. Nhưng đưa một trò vui hơn thì em quên món cũ. Bài kinh nói đúng chuyện đó.
  • Ngành Thiếu. Mỗi em nêu một thói quen biết là không tốt mà chưa bỏ được. Rồi hỏi: cái gì có thể vào thay chỗ ấy? Không có cái thay thì không bỏ được.
  • Ngành Thanh & Huynh Trưởng. Cấm suông thì không ăn thua — và MN 14 giải thích vì sao. Hỏi nhau: sinh hoạt Đoàn của mình có cho các em một niềm vui đủ lớn để thay chỗ không?
  • Vì sao hiểu đúng tự nó chưa đủ?
  • Câu “hay một pháp nào khác cao thượng hơn” để ngỏ điều gì cho người cư sĩ?
  • Vì sao Đức Phật hỏi năm câu thay vì tranh luận giáo lý với các vị Ni-kiền-tử?
  • Trong đời em, phải có điều gì thì một thói quen tự nó rụng, chứ không phải bị ép bỏ?

Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Bài này đi cặp với Đại Kinh Khổ Uẩn (MN 13). Muốn đọc trọn bài kinh, xin xem nguyên văn ba thứ tiếng. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.