G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển Tương Ưng Bộ · SN 18.21
Người Con Hỏi Người Cha Một Câu Rất Kỹ Thuật

Kinh Tùy Miên

Anusayasutta — SN 18.21 · Tương Ưng Rāhula · Pāli · Việt · Anh

Tam TạngTạng KinhTương Ưng BộTương Ưng Rāhula

Ngài Rāhula là con ruột của Đức Phật. Suốt cả chương này ngài không một lần hỏi điều gì riêng tư — ngài hỏi đúng thứ câu hỏi chính xác và kỹ thuật mà một vị Tỳ-kheo lâu năm sẽ hỏi. Ở bài này, ngài hỏi làm sao biết, làm sao thấy để cái “TÔI” không thành hình được nữa.

  • Bộ — Tương Ưng Bộ, Thiên Nhân Duyên, chương 18 (Tương Ưng Rāhula), bài thứ 21; cả chương 22 bài
  • Ngài Rāhula là aicon của Đức Phật, và là vị được Ngài khen tối thắng về ƯA THÍCH HỌC TẬP; xem AN 1.209
  • Bố cục chương — bài 1–20 đi qua các xứ và các uẩn; bài 21 và 22 mới quay sang TÙY MIÊN
  • Bản Việt — Hoà thượng Thích Minh Châu

Tôn giả Rāhula đi đến Thế Tôn, đảnh lễ, ngồi xuống một bên, rồi hỏi: “Bạch Thế Tôn, do BIẾT thế nào, do THẤY thế nào, trong thân có thức này và trong tất cả tướng ở ngoài, không có ngã kiến, ngã sở kiến, ngã mạn tùy miên?” Xin đọc kỹ câu hỏi ấy, vì nó được đặt rất chính xác. Ngài không hỏi “làm sao hết ngã mạn”. Ngài hỏi BIẾT thế nào và THẤY thế nào — tức hỏi về cách nhận thức, không phải về một việc phải làm. Và ngài nêu đủ hai phía: “trong thân có thức này” (imasmiñca saviññāṇake kāye) — tức phía trong; và “tất cả tướng ở ngoài” (bahiddhā ca sabbanimittesu) — tức phía ngoài. Không chừa chỗ nào cho cái “tôi” nấp. Đức Phật đáp bằng một công thức mà người học Phật pháp nào cũng nên thuộc. Phàm sắc nào — quá khứ, vị lai, hiện tại; nội hay ngoại; thô hay tế; liệt hay thắng; xa hay gầntất cả các sắc, vị ấy thấy như thật với chánh trí tuệ là: “Cái này KHÔNG PHẢI CỦA TÔI, cái này KHÔNG PHẢI LÀ TÔI, cái này KHÔNG PHẢI TỰ NGÃ CỦA TÔI.” Rồi lặp lại đủ năm uẩn: thọ, tưởng, hành, thức. Và Ngài kết: “Do biết như vậy, do thấy như vậy, trong thân có thức này với tất cả tướng ở ngoài, không có ngã kiến, không có ngã sở kiến, không có ngã mạn tùy miên.” Hết bài. Xin để ý cấu trúc của công thức ấy, vì nó được dựng rất kỹ. Bảy cặp phân loại — quá khứ / vị lai / hiện tại, nội / ngoại, thô / tế, liệt / thắng, xa / gần — được kể ra chỉ để nói một điều: KHÔNG SÓT MỘT THỨ NÀO. Không có loại sắc nào được miễn trừ. Rồi tới ba câu phủ định, và ba câu ấy cũng không thừa. “Không phải CỦA TÔI” — dứt cái sở hữu. “Không phải LÀ TÔI” — dứt cái đồng hoá. “Không phải TỰ NGÃ của tôi” — dứt cả cái ý niệm có một cái ngã đứng đằng sau. Ba câu ấy đúng là ba chữ mà ngài Rāhula vừa hỏi: ngã sở kiến (của tôi), ngã kiến (là tôi), ngã mạn tùy miên (cái mầm “tôi là”). Câu đáp khớp từng chữ với câu hỏi.

Ba câu phủ địnhKhớp từng chữ với ba thứ trong câu hỏi

Lời kinhPāliDứt cái gì
“Cái này không phải CỦA TÔI”netaṁ mamangã sở kiến — sự sở hữu (mamaṅkāra)
“Cái này không phải LÀ TÔI”nesohamasmingã mạn — sự đồng hoá, cái “tôi là” (ahaṅkāra)
“Cái này không phải TỰ NGÃ của tôi”na meso attāngã kiến — ý niệm có một cái ngã đứng sau

Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Bài này ngắn nên chúng tôi chép TRỌN.

SN 18.21:1.3 ⭐ (câu hỏi)
“kathaṁ nu kho, bhante, jānato kathaṁ passato imasmiñca saviññāṇake kāye bahiddhā ca sabbanimittesu ahaṅkāramamaṅkāramānānusayā na hontī”ti?
—Bạch Thế Tôn, do biết thế nào, do thấy thế nào, trong thân có thức này và trong tất cả tướng ở ngoài, không có ngã kiến, ngã sở kiến, ngã mạn tùy miên?
“Sir, how does one know and see so that there’s no I-making, mine-making, or underlying tendency to conceit for this conscious body and externally for all signs?”
SN 18.21:1.4 ⭐ (câu đáp · sắc)
“Yaṁ kiñci, rāhula, rūpaṁ atītānāgatapaccuppannaṁ ajjhattaṁ vā bahiddhā vā oḷārikaṁ vā sukhumaṁ vā hīnaṁ vā paṇītaṁ vā yaṁ dūre santike vā, sabbaṁ rūpaṁ ‘netaṁ mama, nesohamasmi, na meso attā’ti evametaṁ yathābhūtaṁ sammappaññāya passati.
—Này Rāhula, phàm sắc nào quá khứ, vị lai, hiện tại, hoặc nội hay ngoại, hoặc thô hay tế, hoặc liệt hay thắng, hoặc xa hay gần, vị ấy thấy như thật tất cả các sắc với chánh trí tuệ là: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”.
“Rāhula, one truly sees any kind of form at all—past, future, or present; internal or external; solid or subtle; inferior or superior; far or near: all form—with right understanding: ‘This is not mine, I am not this, this is not my self.’
SN 18.21:1.5–1.8 (đủ năm uẩn)
Yā kāci vedanā …pe… yā kāci saññā … ye keci saṅkhārā … yaṁ kiñci viññāṇaṁ … sabbaṁ viññāṇaṁ ‘netaṁ mama, nesohamasmi, na meso attā’ti evametaṁ yathābhūtaṁ sammappaññāya passati.
Phàm thọ nào … Phàm tưởng nào … Phàm hành nào … Phàm thức nào quá khứ, vị lai, hiện tại … vị ấy thấy như thật tất cả các thức với chánh trí tuệ là: “Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi”.
One truly sees any kind of feeling … perception … choices … consciousness at all … with right understanding: ‘This is not mine, I am not this, this is not my self.’
SN 18.21:1.9 (câu kết — lặp lại đúng câu hỏi)
Evaṁ kho, rāhula, jānato evaṁ passato imasmiñca saviññāṇake kāye bahiddhā ca sabbanimittesu ahaṅkāramamaṅkāramānānusayā na hontī”ti.
Này Rāhula, do biết như vậy, do thấy như vậy, trong thân có thức này với tất cả tướng ở ngoài, không có ngã kiến, không có ngã sở kiến, không có ngã mạn tùy miên.
That’s how to know and see so that there’s no I-making, mine-making, or underlying tendency to conceit for this conscious body and externally for all signs.”
Chữ PāliNghĩaGhi chú
anusayatùy miên — cái nằm ngủ bên dướitên bài kinh; mầm chưa hiện, đợi đủ duyên là dậy
ahaṅkārangã mạn — sự làm ra cái “TÔI”xem thêm SN 28.1
mamaṅkārangã sở — sự làm ra cái “CỦA TÔI”
saviññāṇaka kāyathân có thức nàyphía TRONG của câu hỏi
bahiddhā sabbanimittatất cả tướng ở ngoàiphía NGOÀI — hai phía cộng lại là không chừa chỗ nào
netaṁ mamacái này không phải của tôi
nesohamasmicái này không phải là tôinghĩa đen: “cái này, TÔI KHÔNG LÀ”
na meso attācái này không phải tự ngã của tôi
yathābhūtaṁ sammappaññāyathấy NHƯ THẬT với chánh trí tuệyathābhūta = đúng như nó đang là
oḷārika · sukhumathô · tếmột trong bảy cặp phân loại

Trước khi nói câu đáp, xin nhìn CÂU HỎI, vì ngài Rāhula đặt nó rất kỹ.

Ngài KHÔNG hỏi “làm sao dứt được ngã mạn”. Ngài hỏi BIẾT thế nào, THẤY thế nào.

Tức là hỏi về CÁCH NHẬN THỨC, không phải về một việc phải làm. Và câu đáp khớp đúng như vậy: “vị ấy THẤY như thật”.

Và xin để ý ngài đóng CẢ HAI PHÍA cùng lúc: “trong thân có thức này”“tất cả tướng ở ngoài”. Không chừa chỗ nào cho cái “tôi” nấp.

Rồi tới công thức, và BẢY CẶP trong đó không phải để trang trí.

Quá khứ, vị lai, hiện tại · nội, ngoại · thô, tế · liệt, thắng · xa, gần.

Mỗi cặp đóng một cánh cửa. Không loại sắc nào được miễn trừkể cả loại mà mình đang thầm mong được giữ lại.

Rồi tới BA CÂU PHỦ ĐỊNH, và ba câu ấy KHÔNG phải ba cách nói cùng một điều.

“Không phải CỦA TÔI” — dứt cái SỞ HỮU. “Không phải LÀ TÔI” — dứt cái ĐỒNG HOÁ. “Không phải TỰ NGÃ của tôi” — dứt cả ý niệm có một CHỦ NHÂN đứng đằng sau.

Và ba câu ấy khớp ĐÚNG với ba thứ ngài Rāhula vừa kể trong câu hỏi. Đức Phật trả lời từng chữ một, không thêm không bớt.

Xin nói riêng chữ anusaya — tùy miên, vì đó là lý do bài kinh này có mặt.

Nó là cái NẰM XUỐNG VÀ NGỦ. Không phải cái ngã mạn mình cảm thấy đượcmà là CÁI MẦM của nó, im lìm cho tới khi đủ duyên là dậy.

Và đó là lý do thuốc ở đây là THẤY, không phải QUYẾT TÂM. Mình quyết tâm được với cái mình biết là có; không quyết tâm được với cái đang ngủ.

Xin thưa lời cuối về NGƯỜI HỎI, vì chỗ này rất dễ bỏ qua.

Đây là CON RUỘT hỏi CHA. Và trong cả cuộc đối đáp KHÔNG có một chữ nào riêng tư.

Không có “này con”, không có lời âu yếm, không có đường tắt nào. Ngài hỏi như một vị Tỳ-kheo, và được đáp như một vị Tỳ-kheo.

Với một Gia Đình Phật Tử — nơi cha mẹ và con cùng học đạo — chi tiết ấy đáng ngồi lại mà nghĩ. Thương con không phải là cho con con đường dễ hơn.

  • “Ba câu ấy chỉ là một ý nói ba lần.” Không — ba câu dứt BA thứ khác nhau: sở hữu · đồng hoá · chủ nhân đứng sau.
  • “Bảy cặp kia là văn cho hay.” Mỗi cặp đóng một cánh cửa. Không loại nào được miễn trừ.
  • “Vô ngã nghĩa là tôi không tồn tại.” Kinh không nói điều đó. Kinh nói về TỪNG THỨ MỘT: cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi.
  • “Ngã mạn dứt bằng quyết tâm.” Anusaya là cái đang ngủ. Thuốc kinh cho là THẤY, không phải QUYẾT.
  • Ngành Oanh. Chỉ dạy câu thứ nhất, và chỉ về đồ vật: “Cái này không phải của con.” Đồ chơi ở đoàn quán là của chung.
  • Ngành Thiếu. Học thuộc ba câu, rồi nói được mỗi câu dứt cái gì. Ba câu ấy theo các em suốt đời học Phật.
  • Ngành Thanh và Huynh Trưởng. Để ý chi tiết ngài Rāhula KHÔNG được cha cho đường tắt nào. Bàn: thương một em thì cho em ấy cái gì?
  • Ngài Rāhula hỏi chính xác điều gì — và ngài KHÔNG hỏi điều gì?
  • Đọc lại ba câu, và nói mỗi câu dứt cái gì.
  • Vì sao công thức kể tới bảy cặp?
  • Chữ anusaya nghĩa là gì, và vì sao nó đòi THẤY chứ không đòi QUYẾT TÂM?

Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Đã đối chiếu ba bản trên TRỌN bài, và đếm lại đủ BẢY CẶP phân loại và BA câu phủ định trong đoạn 1.4. Cả chương 18 có 22 bài. Một chỗ xin ghi rõ để bác khỏi lẫn: thứ tự ba chữ trong câu HỎI của bản Việt (ngã kiến, ngã sở kiến, ngã mạn tùy miên) không cùng thứ tự với ba câu phủ định trong câu ĐÁP; chữ Pāli trong câu hỏi là ahaṅkāra-mamaṅkāra-mānānusaya. Bảng “ba câu phủ định” ở trên ghép theo NGHĨA, không theo thứ tự chữ, và chúng tôi nói rõ ra đây để bác tự đối chiếu. Muốn đọc nguyên văn ba thứ tiếng, xin xem SN 18.21. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.