Có lời đồn rằng Thế Tôn nói không một ai có thể toàn tri toàn kiến. Ngài bác đó là xuyên tạc, và nói rõ điều Ngài thật sự dạy — khác nhau chỉ ở mấy chữ.
Phần I · Xuất Xứ- Bộ — Trung Bộ Kinh, bài 90
- Nơi chốn — Ujuññā, vườn Lộc Uyển ở Kaṇṇakatthala
- Người hỏi — vua Pasenadi; trong hội có tướng quân Viṭaṭūbha
- Bài đi cặp — MN 71, cùng đề tài nhất thiết trí
Kinh Kaṇṇakatthala ghi lại cuộc đàm đạo giữa Thế Tôn và vua Pasenadi nước Kosala tại vườn Lộc Uyển ở Kaṇṇakatthala. Mở đầu là một chi tiết rất người: hai chị em Somā và Sakulā nhờ chính nhà vua chuyển lời đảnh lễ và hỏi thăm sức khoẻ Thế Tôn, và Thế Tôn đáp lại bằng lời chúc "mong rằng hai chị em Somā và Sakulā được hạnh phúc". Nhà vua nêu bốn câu hỏi lớn. Thứ nhất về nhất thiết trí: có người đồn rằng Sa-môn Gotama nói không một Sa-môn hay Bà-la-môn nào có thể tự cho là toàn tri toàn kiến. Thế Tôn bác bỏ lời đồn ấy là xuyên tạc, và nói rõ điều Ngài thật sự dạy: "Không có một Sa-môn hay Bà-la-môn nào có thể trong một lúc, biết hoàn toàn và thấy hoàn toàn." Đây là bài học lớn cho Huynh Trưởng: nghe đồn thì phải hỏi lại tận nguồn, đừng vội tin và đừng vội truyền đi. Thứ hai về bốn giai cấp. Nhà vua hỏi giữa Sát-đế-lị, Bà-la-môn, Phệ-xá, Thủ-đà có gì sai khác. Thế Tôn không bàn theo lối xã hội đương thời mà đưa ra năm tinh cần chi: lòng tin nơi sự giác ngộ của Như Lai, ít bệnh, không gian trá dối trá, tinh cần tinh tấn, và trí tuệ. Giai cấp nào thành tựu năm chi ấy cũng đưa đến hạnh phúc an lạc lâu dài. Nếu đã tinh cần chân chánh thì "không có sự khác biệt gì về phương diện giải thoát đối với giải thoát" — ví như lửa nhen từ các loại củi khác nhau, ngọn lửa, màu sắc, ánh sáng đều như nhau. Sự sai biệt duy nhất là sai biệt trong tinh cần, ví như voi ngựa bò được khéo điều phục khác với không được điều phục. Thứ ba và thứ tư về chư Thiên và Phạm thiên: vị nào có não hại tâm thì sanh lại tại đây, vị nào không có não hại tâm thì không sanh lại. Tướng quân Viṭaṭūbha vặn hỏi, Tôn giả Ānanda nêu ví dụ lãnh thổ của vua rồi hỏi lại; chính TƯỚNG QUÂN Viṭaṭūbha là người đáp rằng vua không thấy được chư Thiên cõi trời Ba mươi ba thì làm sao đánh đuổi được (mn90:14.22). Tôn giả Ānanda mới là người rút ra kết luận ở đoạn kế (14.23). Cuối kinh vua hoan hỷ tín thọ rồi ra đi.
Bố cục bài kinhTheo đúng thứ tự trong kinh văn
- Duyên khởi: vua Pasenadi báo tin đến yết kiến — Thế Tôn trú tại Ujuññā, vườn Lộc Uyển ở Kaṇṇakatthala. Vua Pasenadi sai người đến đảnh lễ và báo tin sau buổi ăn sáng sẽ đến yết kiến (SC 1–6; đoạn 1–2).
- Hai chị em Somā và Sakulā nhờ chuyển lời đảnh lễ — Hai chị em nghe tin, nhờ vua nhân danh mình đảnh lễ chân Thế Tôn và hỏi thăm sức khoẻ. Thế Tôn đáp: mong hai chị em được hạnh phúc (SC 7–13; đoạn 3–4).
- Câu hỏi về nhất thiết trí (sabbaññutā) — Vua thuật lại lời đồn về Sa-môn Gotama. Thế Tôn bác bỏ là xuyên tạc, rồi nói rõ nguyên văn lời Ngài đã nói: không ai có thể trong một lúc biết hoàn toàn và thấy hoàn toàn (SC 15–26; đoạn 5, 8).
- Truy tìm người phổ biến câu chuyện trong nội cung — Vua hỏi tướng quân Viṭaṭūbha, được đáp là Bà-la-môn Sañjaya dòng họ Ākāsa; vua cho gọi Sañjaya. Về sau Sañjaya lại đổ cho Viṭaṭūbha (SC 17–23, 65–71; đoạn 6–7, 16).
- Bốn giai cấp và năm tinh cần chi (padhāniyaṅga) — Vua hỏi về khác biệt giữa bốn giai cấp, trước là đời này sau là đời sau. Thế Tôn nêu năm tinh cần chi: tín, ít bệnh, không gian trá, tinh cần tinh tấn, trí tuệ (SC 27–31; đoạn 9–10).
- Ví dụ voi ngựa bò được điều phục: sai biệt là ở tinh cần — Thế Tôn nói sự sai biệt là sai biệt trong tinh cần, ví như hai con voi, ngựa, bò được khéo điều phục và hai con không được điều phục (SC 33–37; đoạn 11).
- Ví dụ ngọn lửa: giải thoát không sai khác — Nếu bốn giai cấp thành tựu năm tinh cần chi và chân chánh tinh cần thì không có sai biệt gì về giải thoát đối với giải thoát, như lửa nhen từ nhiều loại củi khác nhau (SC 38–41; đoạn 12).
- Chư Thiên: có não hại tâm thì sanh lại — Vua hỏi về chư Thiên; Thế Tôn đáp chư Thiên có não hại tâm sanh lại tại đây, không có não hại tâm thì không sanh lại (SC 42–45; đoạn 13).
- Tôn giả Ānanda đối đáp với tướng quân Viṭaṭūbha — Ānanda hỏi ngược về lãnh thổ vua Pasenadi cai trị và về chư Thiên cõi trời Ba mươi ba: không thấy được thì làm sao đánh đuổi (SC 46–61; đoạn 14–15).
- Phạm thiên — Vua hỏi về Phạm thiên; Thế Tôn đáp tương tự: có não hại tâm thì sanh lại tại đây, không có não hại tâm thì không sanh lại (SC 61–64; đoạn 15).
- Vua tổng kết bốn câu hỏi và cáo từ — Vua nêu lại bốn điều đã hỏi — nhất thiết trí, sự thanh tịnh của bốn giai cấp, chư Thiên, Phạm thiên — bày tỏ hoan hỷ, rồi đảnh lễ ra đi (SC 75–77; đoạn 17–18).
Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.
| Chữ Pāli | Nghĩa | Ghi chú |
|---|---|---|
| sabbaññū sabbadassāvī | toàn tri, toàn kiến | Bản Việt SC 15–16 dịch là “toàn tri, toàn kiến”; vua tổng kết gọi đề tài này là sabbaññutā — nhất thiết trí (SC 75). |
| padhāniyaṅga | tinh cần chi | Năm chi phần hỗ trợ sự tinh cần: tín, ít bệnh, không gian trá, tinh tấn, trí tuệ (SC 30). |
| heturūpaṁ / saheturūpaṁ | có nhân duyên / liên hệ đến nhân duyên | Câu vua Pasenadi lặp lại nhiều lần để tán thán lời dạy hợp lý của Thế Tôn (SC 27, 38, 42, 61). |
| cattāro vaṇṇā: khattiyā, brāhmaṇā, vessā, suddā | bốn giai cấp: Sát-đế-lị, Bà-la-môn, Phệ-xá, Thủ-đà | |
| vimutti | giải thoát | “vimuttiyā vimuttiṁ” — giải thoát đối với giải thoát, không có sai khác (SC 39, 41). |
| sabyābajjha / abyābajjha | có não hại tâm / không có não hại tâm | Tiêu chuẩn phân biệt chư Thiên và Phạm thiên còn sanh lại đời này hay không (SC 45, 64). |
| dantakāraṇa / dantabhūmi | khả năng điều phục / vị trí điều phục | Bản Việt SC 33 giữ nguyên hai chữ Pali trong ngoặc. |
| devā tāvatiṁsā | chư Thiên ở cõi trời Ba mươi ba | |
| adhideva / adhibrahmā | chư Thiên / Phạm thiên | Hai trong bốn đề tài vua đã hỏi, nêu lại ở phần tổng kết (SC 75). |
Mở đầu là một chi tiết rất người, ít ai để ý. Hai chị em Somā và Sakulā nhờ chính nhà vua chuyển lời đảnh lễ và hỏi thăm sức khoẻ Thế Tôn. Và Ngài đáp lại bằng lời chúc: "mong rằng hai chị em Somā và Sakulā được hạnh phúc".
Câu hỏi lớn thứ nhất là về lời đồn. Người ta đồn rằng Sa-môn Gotama nói không một Sa-môn hay Bà-la-môn nào có thể tự cho là toàn tri toàn kiến.
Thế Tôn bác ngay: đó là xuyên tạc. Rồi Ngài nói điều Ngài thật sự dạy: "Không có một Sa-môn hay Bà-la-môn nào có thể TRONG MỘT LÚC, biết hoàn toàn và thấy hoàn toàn."
Xin để ý ba chữ "trong một lúc". Thêm ba chữ ấy thì nghĩa đổi hẳn. Đây cùng một điểm với MN 71: hướng tâm tới thì biết, chứ không phải lúc nào cũng đang biết.
Và bài học cho người truyền đạo rất rõ. Nghe đồn thì phải hỏi lại tận nguồn — đừng vội tin và đừng vội truyền đi. Vua làm đúng như vậy: ông hỏi thẳng.
Có một đoạn rất đời sau đó: truy tìm ai đã phổ biến câu chuyện trong nội cung. Hỏi tới hỏi lui thì hoá ra không ai nhận, chỉ là "nghe người ta nói". Lời đồn bao giờ cũng không có chủ.
Câu hỏi thứ hai về bốn giai cấp. Thế Tôn không bàn theo lối xã hội mà đưa ra năm tinh cần chi (padhāniyaṅga) — lòng tin, ít bệnh, không gian trá, tinh tấn, trí tuệ.
Rồi ví dụ voi ngựa bò được điều phục. Hai con vật cùng giống, con nào được điều phục thì đi được chỗ con kia không đi được. Sai biệt nằm ở tinh cần, không ở dòng giống.
Nhưng ví dụ ngọn lửa mới là chỗ hay nhất. Lửa nhen từ củi sāla, từ củi tạp, hay từ máng ăn của chó — ánh sáng vẫn là ánh sáng ấy. Nguồn khác nhau, giải thoát không sai khác.
Câu hỏi thứ ba về chư Thiên, và câu trả lời rất gọn. Chư Thiên nào còn não hại tâm thì sanh lại; chư Thiên không còn não hại tâm thì không sanh lại.
Đoạn tiếp theo xin đọc cho đúng người nói. Tôn giả Ānanda nêu ví dụ lãnh thổ của vua rồi HỎI LẠI; chính tướng quân Viṭaṭūbha mới là người đáp rằng vua không thấy được chư Thiên thì làm sao đánh đuổi được. Tôn giả Ānanda chỉ rút ra kết luận ở đoạn kế.
Và cuối cùng vua tổng kết bốn câu hỏi của mình. Hai chữ adhideva và adhibrahma ở đó nghĩa đen là "VỀ chư Thiên" và "VỀ Phạm thiên" — tức tên đề tài đã hỏi, không phải danh xưng một hạng chư Thiên nào.
Phần V · Chỗ Thường Hiểu Lầm- "Phật nói không ai toàn tri." Ngài nói không ai biết hết TRONG MỘT LÚC.
- "Giai cấp quyết định khả năng." Kinh đưa năm tinh cần chi.
- "Giải thoát của người sang thì hơn." Ví dụ ngọn lửa nói không sai khác.
- Ngành Oanh. Kể ví dụ ngọn lửa: củi gì cũng cho ánh sáng ấy.
- Ngành Thiếu. Hỏi: nghe bạn kể lại lời ai đó, em nên làm gì trước?
- Ngành Thanh & Huynh Trưởng. Năm tinh cần chi rất hợp làm bảng tự kiểm.
- Lời đồn khác lời Thế Tôn ở chỗ nào?
- Năm tinh cần chi là gì?
- Ví dụ ngọn lửa dạy điều gì?
- Ai đáp câu hỏi của Tôn giả Ānanda?
Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Bài này đã qua một lượt soi lại độc lập. Lượt soi ấy chỉ ra 3 chỗ cần xem lại; chỗ nào là lỗi thật thì chúng tôi đã sửa và ghi rõ ở Phần IV. Muốn đọc trọn bài kinh, xin xem nguyên văn ba thứ tiếng. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.






