G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển Tăng Chi Bộ · AN 8.2
Tăng Chi Bộ · Tám Nhân Duyên

Kinh Trí Tuệ

Paññā Sutta — AN 8.2 · Pāli · Việt · Anh

Tam TạngTạng KinhTăng Chi BộKinh Trí Tuệ

Bài kinh trả lời một câu rất cụ thể: trí tuệ lớn lên nhờ gì? Đức Phật kể tám nhân duyên — và điều đầu tiên không phải là đọc sách.

  • Bộ — Tăng Chi Bộ, Chương Tám Pháp, Phẩm Từ, bài 2
  • Chủ đềādibrahmacariyikā paññātrí tuệ căn bản của đời phạm hạnh
  • Cấu trúctám nhân duyên, theo thứ tự

Kinh Tuệ (Paññāsutta, AN 8.2) là bài kinh thứ hai trong Phẩm Từ, Chương Tám Pháp của Tăng Chi Bộ. Đức Phật dạy các Tỷ-kheo về TÁM nhân, TÁM duyên khiến "căn bản Phạm hạnh chưa chứng được có thể chứng được với trí tuệ, nếu chứng được thời đưa đến tăng trưởng, tăng rộng, được tu tập, được viên mãn". Nói cách khác: đây là tám điều kiện làm cho trí tuệ chưa có thì sanh khởi, đã có thì lớn mạnh và trọn vẹn. Tám nhân duyên ấy theo đúng thứ tự kinh văn là: (1) sống nương tựa bậc Đạo sư hoặc bậc đồng Phạm hạnh đóng vai trò y chỉ sư, đối với vị ấy an trú tàm quý sắc sảo, có lòng ái mộ và cung kính; (2) thường đến gần hỏi đi hỏi lại "Thưa Tôn giả, cái này là thế nào? Ý nghĩa cái này là gì?", nhờ đó các bậc ấy mở rộng điều chưa mở rộng, phơi bày điều chưa phơi bày, giải tỏa nghi vấn; (3) sau khi nghe pháp, cố gắng thành tựu hai sự an tịnh: thân an tịnh và tâm an tịnh; (4) có giới đức, sống chế ngự với giới bổn, thấy sợ hãi trong những lỗi nhỏ nhặt; (5) nghe nhiều, thọ trì, chất chứa điều đã nghe, tụng đọc nhiều lần, chuyên ý quán sát, khéo thể nhập chánh kiến; (6) tinh cần tinh tấn đoạn tận pháp bất thiện, làm sanh khởi pháp thiện, không bỏ rơi gánh nặng; (7) khi đến giữa chư Tăng thì không nói nhiều, không nói chuyện phù phiếm, tự mình nói pháp hoặc mời người khác nói, không khinh thường sự im lặng của bậc Thánh; (8) sống tùy quán sanh diệt trong năm thủ uẩn: đây là sắc, đây là sắc tập khởi, đây là sắc chấm dứt... cho đến thức. Nửa sau bài kinh lặp lại đủ tám điều dưới một góc nhìn khác: các vị đồng Phạm hạnh thấy vị ấy có đủ tám điều thì quý mến và tin rằng "Thật vậy, Tôn giả này biết điều đáng biết, thấy điều đáng thấy"; và mỗi điều như thế "đưa đến được ái mộ, được cung kính, được tu tập, đưa đến Sa-môn hạnh, nhứt tâm thuần nhất". Với Huynh trưởng GĐPT, bài kinh cho thấy trí tuệ không tự nhiên mà có: phải có thầy, có hỏi han, có yên tĩnh, có giới, có học, có tinh tấn, có khẩu nghiệp lành và có quán chiếu.

Bố cục bài kinhTheo đúng thứ tự trong kinh văn

  • 1. Lời tuyên bố mở đầu: tám nhân, tám duyên — Đoạn 1.1-1.2. Đức Phật tuyên bố có tám nhân tám duyên khiến trí tuệ căn bản Phạm hạnh chưa chứng thì chứng được, đã chứng thì tăng trưởng, tăng rộng, tu tập, viên mãn — rồi hỏi "Thế nào là tám?"
  • 2. Nhân duyên thứ nhất: nương tựa bậc Đạo sư, an trú tàm quý — Đoạn 1.3-1.4.
  • 3. Nhân duyên thứ hai: thường thưa hỏi Pháp — Đoạn 2.1-2.4.
  • 4. Nhân duyên thứ ba: sau khi nghe pháp, thành tựu thân an tịnh và tâm an tịnh — Đoạn 3.1-3.2.
  • 5. Nhân duyên thứ tư: giới đức, chế ngự với giới bổn — Đoạn 4.1-4.2.
  • 6. Nhân duyên thứ năm: nghe nhiều, thọ trì, khéo thể nhập chánh kiến — Đoạn 5.1-5.2.
  • 7. Nhân duyên thứ sáu: tinh cần tinh tấn — Đoạn 6.1-6.2.
  • 8. Nhân duyên thứ bảy: khẩu nghiệp giữa chư Tăng, tôn trọng im lặng của bậc Thánh — Đoạn 7.1-7.3.
  • 9. Nhân duyên thứ tám: tùy quán sanh diệt trong năm thủ uẩn — Đoạn 8.1-8.7.
  • 10. Phần lặp lại: các vị đồng Phạm hạnh quý mến, "biết điều đáng biết, thấy điều đáng thấy" — Đoạn 9.1-16.8. Tám điều trên được nhắc lại lần lượt, mỗi điều kết bằng câu "Đây là pháp đưa đến được ái mộ, được cung kính, được tu tập, đưa đến Sa-môn hạnh, nhứt tâm thuần nhất."
  • 11. Kết kinh: tóm lại tám nhân tám duyên — Đoạn 17.1-17.2 (kết thúc: "Dutiyaṁ" — bài thứ hai).

Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.

AN 8.2 : 1.1-1.2
"Aṭṭhime, bhikkhave, hetū aṭṭha paccayā ādibrahmacariyikāya paññāya appaṭiladdhāya paṭilābhāya, paṭiladdhāya bhiyyobhāvāya vepullāya bhāvanāya pāripūriyā saṁvattanti. Katame aṭṭha?
Này các Tỷ-kheo, có tám nhân này, có tám duyên này, khiến căn bản Phạm hạnh chưa chứng được có thể chứng được với trí tuệ, nếu chứng được thời đưa đến tăng trưởng, tăng rộng, được tu tập, được viên mãn. Thế nào là tám?
Mendicants, there are eight causes and reasons that lead to acquiring the wisdom fundamental to the spiritual life, and to its increase, growth, and full development once it has been acquired. What eight?
AN 8.2 : 1.3
Idha, bhikkhave, bhikkhu satthāraṁ upanissāya viharati aññataraṁ vā garuṭṭhāniyaṁ sabrahmacāriṁ, yatthassa tibbaṁ hirottappaṁ paccupaṭṭhitaṁ hoti pemañca gāravo ca.
Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo sống dựa trên bậc Ðạo sư hay bậc đồng Phạm hạnh đóng vai trò y chỉ sư, ở đây được an trú tàm quý một cách sắc sảo, được ái mộ, được kính trọng.
It's when a mendicant lives relying on the Teacher or a spiritual companion in a teacher's role. And they set up a keen sense of conscience and prudence for them, with warmth and respect.
AN 8.2 : 2.2-2.3
'idaṁ, bhante, kathaṁ; imassa ko attho'ti? Tassa te āyasmanto avivaṭañceva vivaranti, anuttānīkatañca uttānīkaronti, anekavihitesu ca kaṅkhāṭhāniyesu dhammesu kaṅkhaṁ paṭivinodenti.
"Thưa Tôn giả, cái này là thế nào? Ý nghĩa cái này là gì?" Các Tôn giả ấy mở rộng những gì được mở rộng, phơi bày những gì không được phơi bày, và đối với những pháp còn đang nghi vấn, họ giải tỏa những nghi vấn.
'Why, sir, does it say this? What does that mean?' Those venerables reveal what is hidden, clarify what is unclear, and dispel doubt regarding the many doubtful matters.
AN 8.2 : 3.1
So taṁ dhammaṁ sutvā dvayena vūpakāsena sampādeti—kāyavūpakāsena ca cittavūpakāsena ca.
Vị ấy sau khi nghe pháp, cố gắng thành tựu hai sự an tịnh: Thân an tịnh và tâm an tịnh.
After hearing that teaching they perfect withdrawal of both body and mind.
AN 8.2 : 4.1
Sīlavā hoti, pātimokkhasaṁvarasaṁvuto viharati ācāragocarasampanno aṇumattesu vajjesu bhayadassāvī, samādāya sikkhati sikkhāpadesu.
Vị ấy có giới đức, sống chế ngự với sự chế ngự của giới bổn, đầy đủ uy nghi chánh hạnh, thấy sợ hãi trong những lỗi nhỏ nhặt, chấp nhận và học tập các học pháp.
A mendicant is ethical, restrained in the monastic code, conducting themselves well and resorting for alms in suitable places. Seeing danger in the slightest fault, they keep the rules they've undertaken.
AN 8.2 : 6.1
Āraddhavīriyo viharati akusalānaṁ dhammānaṁ pahānāya, kusalānaṁ dhammānaṁ upasampadāya, thāmavā daḷhaparakkamo anikkhittadhuro kusalesu dhammesu.
Vị ấy tinh cần tinh tấn, để đoạn tận các pháp bất thiện, để làm sanh khởi các pháp thiện, nỗ lực kiên trì, không bỏ rơi gánh nặng đối với các pháp thiện.
They live with energy roused up for giving up unskillful qualities and embracing skillful qualities. They're strong, staunchly vigorous, not slacking off when it comes to developing skillful qualities.
AN 8.2 : 7.1-7.2
Saṅghagato kho pana anānākathiko hoti atiracchānakathiko. Sāmaṁ vā dhammaṁ bhāsati paraṁ vā ajjhesati ariyaṁ vā tuṇhībhāvaṁ nātimaññati.
Vị ấy đi đến chư Tăng, không là người nói nhiều, không nói chuyện phù phiếm, tự mình nói pháp hay mời người khác nói, không khinh thường sự im lặng của bậc Thánh.
When in the Saṅgha they don't engage in motley talk or low talk. Either they talk on Dhamma, or they invite someone else to do so, or they respect noble silence.
AN 8.2 : 8.1-8.6
Pañcasu kho pana upādānakkhandhesu udayabbayānupassī viharati: 'iti rūpaṁ, iti rūpassa samudayo, iti rūpassa atthaṅgamo; iti vedanā, iti vedanāya samudayo, iti vedanāya atthaṅgamo; iti saññā …pe… iti saṅkhārā … iti viññāṇaṁ, iti viññāṇassa samudayo, iti viññāṇassa atthaṅgamo'ti.
Vị ấy sống tùy quán sanh diệt trong năm uẩn: "Ðây là sắc, đây là sắc tập khởi; đây là sắc chấm dứt; Ðây là thọ, đây là thọ tập khởi; đây là thọ chấm dứt; đây là tưởng ... đây là hành ... Ðây là thức, đây là thức tập khởi; đây là thức chấm dứt".
They meditate observing rise and fall in the five grasping aggregates. 'Such is form, such is the origin of form, such is the disappearance of form. Such is feeling… Such is perception… Such are choices… Such is consciousness, such is the origin of consciousness, such is the disappearance of consciousness.'
AN 8.2 : 9.3-9.4
Addhā ayamāyasmā jānaṁ jānāti passaṁ passatī'ti. Ayampi dhammo piyattāya garuttāya bhāvanāya sāmaññāya ekībhāvāya saṁvattati.
Thật vậy, Tôn giả này biết điều đáng biết, thấy điều đáng thấy. Ðây là pháp đưa đến được ái mộ, được cung kính, được tu tập, đưa đến Sa-môn hạnh, nhứt tâm thuần nhất.
Clearly this venerable knows and sees.' This quality leads to fondness, respect, esteem, harmony, and unity.
Chữ PāliNghĩaGhi chú
paññātrí tuệ, tuệTên bài kinh: Paññāsutta — Kinh Tuệ.
ādibrahmacariyikā paññātrí tuệ thuộc căn bản Phạm hạnhHT. Minh Châu dịch cụm này thành "căn bản Phạm hạnh ... với trí tuệ"; Sujato: "the wisdom fundamental to the spiritual life".
hetu / paccayanhân / duyênKinh nói aṭṭha hetū aṭṭha paccayā — tám nhân, tám duyên.
hirottappa (hiri + ottappa)tàm và quý — hổ thẹn với điều ác và ghê sợ điều ác
garuṭṭhāniya sabrahmacārībậc đồng Phạm hạnh đóng vai trò y chỉ sư (bậc đáng tôn kính thay vai trò thầy)
vūpakāsa (kāyavūpakāsa, cittavūpakāsa)sự viễn ly / an tịnh — thân an tịnh và tâm an tịnh
sīlagiới, giới đức
pātimokkhasaṁvarasự chế ngự theo giới bổn Ba-la-đề-mộc-xoa
bahussutanghe nhiều, đa văn
āraddhavīriyatinh cần tinh tấn, nghị lực được khơi dậy
tiracchānakathāchuyện phù phiếm, câu chuyện vô ích (kinh nói vị ấy atiracchānakathika — không nói chuyện phù phiếm)
ariya tuṇhībhāvasự im lặng của bậc Thánh
pañca upādānakkhandhānăm thủ uẩn: sắc, thọ, tưởng, hành, thức
udayabbayānupassīsống tùy quán sanh diệt
samudaya / atthaṅgamatập khởi (sanh) / chấm dứt (diệt)

Điều thứ nhất làm nhiều người bất ngờ. Không phải học nhiều, không phải thông minh. Điều thứ nhất là sống gần bậc Đạo Sư hoặc vị đồng phạm hạnh đáng kính, và an trú tàm quýbiết hổ thẹn. Trí tuệ bắt đầu từ chỗ có người mình nể.

Thứ hai: dám hỏi. Thỉnh thoảng đi đến hỏi: “Thưa Tôn giả, cái này là thế nào? Ý nghĩa cái này là gì?” Kinh xếp việc dám hỏi vào nhân duyên của trí tuệ — không phải việc thừa.

Thứ ba và thứ tư đi liền nhau. Sau khi nghe pháp thì đạt được hai sự an tịnh: thân an tịnh và tâm an tịnh. Nghe rồi phải để nó lắng xuống, không phải nghe xong đi bàn tiếp.

Thứ năm: giữ giới. Sống chế ngự với sự chế ngự của giới bổn, thấy sợ hãi trong các lỗi nhỏ nhặt. Chữ “lỗi nhỏ nhặt” đáng nhớ — không phải chỉ tránh lỗi lớn.

Thứ sáu: nghe nhiều và nhớ kỹ. Nghe nhiều, thọ trì điều đã nghe, tích tập điều đã nghe, rồi khéo thấu hiểu bằng chánh kiến. Nghe nhiều đứng ở hàng thứ sáu, không phải thứ nhất.

Thứ bảy: tinh cần. Sống tinh cần đoạn ác, tu thiện, kiên trì, không quăng bỏ gánh nặng đối với thiện pháp. Chữ “không quăng bỏ gánh nặng” rất mạnh.

Thứ tám: quán sanh diệt trong năm thủ uẩn. Trong hội chúng, vị ấy không nói chuyện phù phiếm, mà tự nói pháp hoặc mời người khác nói, và sống tùy quán sanh diệt trong năm thủ uẩn.

Nhìn cả tám điều thì thấy một trật tự. Bắt đầu từ quan hệ với người (có thầy, dám hỏi), qua nếp sống (an tịnh, giữ giới), rồi mới tới học, rồi tới sức bền, cuối cùng mới tới quán chiếu. Trí tuệ trong bài kinh này là chuyện của cả nếp sống, không phải chuyện của cái đầu.

Chỗ chúng tôi sửa. Bản tra cứu ghi “năm uẩn”; kinh văn là pañcasu upādānakkhandhesunăm thủ uẩn. Khác nhau thật sự: thủ uẩn là uẩn bị chấp thủ. Đã sửa.

  • “Trí tuệ là học cho nhiều.” Nghe nhiều xếp thứ sáu; thứ nhất là có người mình nể và biết hổ thẹn.
  • “Hỏi nhiều là làm phiền.” Kinh xếp dám hỏi vào nhân duyên của trí tuệ.
  • “Lỗi nhỏ không sao.” Kinh nói thấy sợ hãi trong các lỗi nhỏ nhặt.
  • Ngành Oanh. Một ý: muốn giỏi thì phải dám hỏi.
  • Ngành Thiếu. Đọc đủ tám điều, hỏi: vì sao “nghe nhiều” lại đứng thứ sáu?
  • Ngành Thanh & Huynh Trưởng. Bài để soi lại việc học của chính mình. Đọc kèm MN 107 về tu học có thứ lớp.
  • Vì sao điều thứ nhất là có người mình nể?
  • Vì sao nghe nhiều chỉ đứng thứ sáu?
  • Không quăng bỏ gánh nặng nghĩa là gì?
  • Trong tám điều, em đang thiếu điều nào?

Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Bài này đã qua một lượt soi lại độc lập. Lượt soi ấy chỉ ra 2 chỗ cần xem lại; chỗ nào là lỗi thật thì chúng tôi đã sửa và ghi rõ ở Phần IV. Muốn đọc trọn bài kinh, xin xem nguyên văn ba thứ tiếng. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.