G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển Trường Bộ · DN 23
Trường Bộ · Cuộc Tranh Luận Dài Nhất

Kinh Tệ-Túc

Pāyāsi Sutta — DN 23 · Pāli · Việt · Anh

Tam TạngTạng KinhTrường BộKinh Tệ-Túc

Vương tử Pāyāsi giữ chủ trương: không có đời sau, không có hoá sanh, hành vi thiện ác không có quả báo. Và ông đã làm thí nghiệm thật để chứng minh. Tôn giả Kumāra Kassapa đáp lại bằng mười bốn ví dụ — đây là cuộc tranh luận dài nhất trong Trường Bộ.

  • Bộ — Trường Bộ, bài 23
  • Nhân vật — vương tử Pāyāsi và Tôn giả Kumāra Kassapa
  • Đặc điểmmười bốn ví dụ, theo đúng thứ tự kinh văn
  • Điểm lạ — Đức Phật không có mặt; đây là cuộc tranh luận giữa một vị đệ tử và một người hoài nghi

Kinh Tệ-túc (Pāyāsisutta, Trường Bộ 23) là bài kinh do Tôn giả Kumàra Kassapa (Cưu-ma-la Ca-diếp) thuyết, không phải do Ðức Phật trực tiếp thuyết. Bối cảnh: Tôn giả du hành nước Kosala với khoảng năm trăm vị Tỷ kheo, trú ở rừng Simsapà phía Bắc thành Setavyà. Vua (tôn chủ) Pàyàsi cai quản vùng đó, ôm ác tà kiến: "Không có đời sau, không có các loại hóa sanh, hành vi thiện ác không có quả báo." Thấy dân chúng kéo nhau đi nghe pháp, vua đến để tranh luận, định cảm hóa ngược lại. Cuộc tranh luận rất dài. Vua đưa ra những "bằng chứng" thực nghiệm rất thô bạo: bạn bè ác hạnh chết đi không ai về báo tin có địa ngục; người thân thiện hạnh chết đi cũng không về báo có thiên giới; bỏ tội nhân vào chum bịt kín đốt chết mà không thấy "linh hồn" bay ra; cân người sống rồi cân người chết; lột da, cắt thịt, chẻ xương tìm linh hồn mà không thấy. Với mỗi lý lẽ, Tôn giả đáp lại bằng một ví dụ — tất cả 14 ví dụ theo đúng thứ tự kinh văn: mặt trăng mặt trời, người ăn trộm bị hành hình, người rơi hầm phân, tuổi thọ chư Thiên Tam thập tam thiên, người sanh ra đã mù, người đàn bà mang thai rạch bụng tìm của thừa tự, giấc mộng ban trưa, hòn sắt nung đỏ, người thổi tù và, người bện tóc thờ lửa, hai vị lãnh đạo đoàn lữ hành, người mang bọc phân, hai con bạc với xúc xắc tẩm độc, và người mang bao cây gai không chịu đổi lấy bao vàng. Ý chính Tôn giả nhấn mạnh: "Tôi không biết vật này, tôi không thấy vật này, nên vật này không có" là lý luận của người sanh ra đã mù; đời sau không thể thấy bằng con mắt thịt, mà thấy bằng thiên nhãn thanh tịnh của người tu tập không phóng dật. Ðáng chú ý, có lúc vua thú nhận đã bị thuyết phục nhưng vẫn chấp chặt tà kiến "vì tức giận, vì lừa gạt, vì tự trọng" — một bài học lớn về sĩ diện cản trở sự học đạo. Cuối cùng vua quy y Tam Bảo, xin làm cư sĩ trọn đời. Tôn giả dạy tế đàn có sát sanh thì không có quả báo lớn. Vua bố thí nhưng cho cháo và đồ phế thải, vải thô; thanh niên Uttàra chê trách và được giao phân phát đồ tốt như chính vua dùng. Kết quả: Pàyàsi sanh vào chúng Bốn Ðại Thiên vương trong cung điện trống không của Serisaka, còn Uttàra sanh lên Tam thập tam thiên. Lời nhắn kết thúc kinh: hãy bố thí một cách hoàn bị, tự tay mình làm, có suy tư, với đồ không phế thải.

Bố cục bài kinhTheo đúng thứ tự trong kinh văn

  • 1. Duyên khởi — Tôn giả Kumāra Kassapa đến Setavyā (đoạn 1–4) — Tôn giả Kumàra Kassapa (Cưu-ma-la Ca-diếp) du hành ở nước Kosala với khoảng 500 vị Tỷ kheo, trú tại rừng Simsapà phía Bắc thành Setavyà. Vua (tôn chủ) Pàyàsi cư trú tại Setavyà — một tịnh ấp do vua Pasenadi cấp. Các Bà-la-môn và Gia chủ kéo nhau đi nghe pháp; vua Pàyàsi thấy vậy cũng đi theo, với ý định sẽ bác lại vị Sa môn.
  • 2. Tà kiến đoạn diệt (Natthikavāda) và 14 ví dụ (đoạn 5–29) — Vua Pàyàsi nêu chủ thuyết: "Không có đời sau, không có các loại hóa sanh, hành vi thiện ác không có quả báo." Tôn giả Kumàra Kassapa lần lượt phá từng lý lẽ bằng 14 ví dụ theo đúng thứ tự kinh văn: (2.1) mặt trăng mặt trời — Candimasūriya; (2.2) người ăn trộm bị hành hình — Cora; (2.3) người rơi xuống hầm phân — Gūthakūpapurisa; (2.4) tuổi thọ chư Thiên Tam thập tam thiên — Tāvatiṁsadeva; (2.5) người sanh ra đã mù — Jaccandha; (2.6) người đàn bà mang thai rạch bụng — Gabbhinī; (2.7) giấc mộng ban trưa — Supinaka; (2.8) hòn sắt nung đỏ — Santattaayoguḷa; (2.9) người thổi tù và — Saṅkhadhama; (2.10) người bện tóc thờ lửa và đứa trẻ chẻ đồ quay lửa — Aggikajaṭila; (2.11) hai vị lãnh đạo đoàn lữ hành — Dvesatthavāha; (2.12) người mang bọc phân — Gūthabhārika; (2.13) hai con bạc và con xúc xắc tẩm độc — Akkhadhuttaka; (2.14) người mang bao cây gai không chịu đổi lấy bao vàng — Sāṇabhārika. Xen giữa, vua ba lần nói thẳng rằng mình sẽ vẫn giữ lấy tà kiến ấy — vì phẫn nộ (kopa), vì gièm pha (makkha), vì khinh miệt (palāsa).
  • 3. Quy y Tam Bảo (đoạn 30) — Vua Pàyàsi thú nhận đã hoan hỷ ngay từ ví dụ đầu tiên nhưng cố hỏi tiếp vì muốn nghe biện tài của Tôn giả. Vua tán thán Chánh pháp bằng thí dụ "đem đèn vào trong bóng tối", xin quy y Phật – Pháp – Tăng, xin làm đệ tử cư sĩ trọn đời, và xin được chỉ dạy cách tổ chức đại lễ tế đàn.
  • 4. Nói về tế đàn (đoạn 31) — Tôn giả dạy: tế đàn có giết trâu bò, dê, gà heo và người thọ nhận vật cúng có tà kiến, tà tư duy… tà định thì không đem lại quả báo lớn — ví như gieo hạt trên đất không cày bừa. Ngược lại, tế đàn không sát sanh, người thọ nhận vật cúng có Chánh kiến… Chánh định thì được quả báo lớn, lợi ích lớn, danh tiếng lớn, quảng bá rộng lớn — ví như gieo hạt trên đất tốt, mưa thuận thời.
  • 5. Thanh niên Uttàra và cách bố thí (đoạn 32) — Vua Pàyàsi bố thí nhưng cho cháo, đồ ăn phế thải, vải thô. Thanh niên Uttàra chê trách; vua giao cho Uttàra phân phát các món ăn và vải giống như chính vua dùng. Kết quả: Pàyàsi vì bố thí không hoàn bị, không tự tay làm, không có suy tư, cho đồ phế thải — sanh vào chúng Bốn Ðại Thiên vương, trong cung điện trống không của Serisaka; còn Uttàra bố thí hoàn bị, tự tay làm, có suy tư, đồ không phế thải — sanh lên Tam thập tam thiên.
  • 6. Thiên tử Pàyàsi và tôn giả Gavampati (đoạn 33–34) — Tôn giả Gavampati (Ngưu Chủ) thường nghỉ trưa tại cung điện trống không của Serisaka, gặp Thiên tử Pàyàsi. Thiên tử kể lại việc mình đã nhờ Tôn giả Kumàra Kassapa thoát khỏi ác tà kiến, và nhờ Tôn giả Gavampati về nhắn lại loài Người: hãy bố thí một cách hoàn bị, tự tay mình làm, có suy tư, với đồ không phế thải. Tôn giả Gavampati về nói lại đúng như vậy — đây là lời kết thúc kinh.

Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.

DN 23.2 (dn23:2.2)
“itipi natthi paro loko, natthi sattā opapātikā, natthi sukatadukkaṭānaṁ kammānaṁ phalaṁ vipāko”ti.
Lúc bấy giờ, vua Pàyàsi khởi lên ác, tà kiến như sau: "Không có đời sau, không có các loại hóa sanh, hành vi thiện ác không có quả báo".
“There is no afterlife. No beings are reborn spontaneously. There’s no fruit or result of good and bad deeds.”
DN 23.5 (dn23:5.10–5.13)
“ime candimasūriyā imasmiṁ vā loke parasmiṁ vā, devā vā te manussā vā”ti? “Ime, bho kassapa, candimasūriyā parasmiṁ loke, na imasmiṁ; devā te na manussā”ti. “Imināpi kho te, rājañña, pariyāyena evaṁ hotu—itipi atthi paro loko, atthi sattā opapātikā, atthi sukatadukkaṭānaṁ kammānaṁ phalaṁ vipāko”ti.
Tôn chủ nghĩ thế nào? Mặt trời và mặt trăng này, chúng thuộc thế giới này hay thế giới khác? Chúng thuộc chư Thiên hay loài Người? — Tôn giả Kassapa, mặt trời và mặt trăng thuộc thế giới khác, không phải thế giới này, chúng thuộc chư Thiên, không thuộc loài Người. — Này Tôn chủ, sự kiện là như vậy, cần phải chấp nhận rằng: "Có đời sau, có các loại hóa sanh, hành vi thiện ác có quả báo".
“Are the moon and sun in this world or the other world? Are they gods or humans?” “They are in the other world, worthy Kassapa, and they are gods, not humans.” “By this method it ought to be proven that there is an afterlife, there are beings reborn spontaneously, and there is a fruit or result of good and bad deeds.”
DN 23.9 (dn23:9.31)
Yojanasataṁ kho, rājañña, manussagandho deve ubbādhati.
Này Tôn chủ, mùi hôi của loài Người khiến chư Thiên ghê tởm xa đến một trăm do tuần.
The smell of humans reaches the gods even a hundred leagues away.
DN 23.11 (dn23:11.26 và phần cuối đoạn 11)
Ahametaṁ na jānāmi, ahametaṁ na passāmi, tasmā taṁ natthī’ti. Sammā nu kho so, rājañña, vadamāno vadeyyā”ti?
Tôi không biết vật này, tôi không thấy vật này, nên vật này không có. Này Tôn chủ, nói như vậy có phải nói một cách hợp lý không? […] Này Tôn chủ, đời sau không như Ngài nghĩ có thể thấy bằng con mắt thịt. […] Rồi với thiên nhãn thanh tịnh thắng xa loài Người, các vị này thấy đời này, đời sau, và thấy các loại hóa sanh.
‘I don’t know it or see it, therefore it doesn’t exist.’ Would they be speaking rightly? […] With clairvoyance that is purified and superhuman they see this world and the other world, and beings who are reborn spontaneously.
DN 23.19 (dn23:19.21–19.22)
Evameva kho, rājañña, yadāyaṁ kāyo āyusahagato ca hoti usmāsahagato ca viññāṇasahagato ca, tadā abhikkamatipi paṭikkamatipi tiṭṭhatipi nisīdatipi seyyampi kappeti…
Cũng vậy, này Tôn chủ! Khi nào thân này có tuổi thọ phụ trợ, có hơi nóng phụ trợ và có thức phụ trợ, thời thân ấy đi tới, đi lui, đứng lên, ngồi xuống, nằm xuống, thời mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi hương, lưỡi nếm vị, thân cảm xúc, ý biết pháp. Nhưng khi thân này không có tuổi thọ phụ trợ, không có hơi nóng phụ trợ, và không có thức phụ trợ, thời thân ấy không đi tới, không đi lui, không đứng lại, không ngồi xuống, không nằm xuống…
In the same way, so long as this body is full of life and warmth and consciousness it walks back and forth, stands, sits, and lies down. It sees sights with the eye… and knows ideas with the mind. But when it lacks life and warmth and consciousness it does none of these things.
DN 23.21 (dn23:21.52–21.54)
Evameva kho tvaṁ, rājañña, bālo abyatto ayoniso paralokaṁ gavesissasi. Paṭinissajjetaṁ, rājañña, pāpakaṁ diṭṭhigataṁ; paṭinissajjetaṁ, rājañña, pāpakaṁ diṭṭhigataṁ. Mā te ahosi dīgharattaṁ ahitāya dukkhāyā”ti.
Cũng vậy này Tôn chủ, Ngài ngu si, kém thông minh, đi tìm đời sau một cách kém suy tư. Này Tôn chủ, hãy từ bỏ ác kiến ấy! Chớ có tự dấn thân vào sự bất an và đau khổ trường kỳ.
In the same way, chieftain, being foolish and incompetent, you seek the other world irrationally. Let go of this harmful misconception, chieftain, let go of it! Don’t create lasting harm and suffering for yourself!
DN 23.22 (dn23:22.7)
Kopenapi naṁ harissāmi, makkhenapi naṁ harissāmi, palāsenapi naṁ harissāmī”ti.
Vì tức giận, nên tôi phải chấp chặt tà kiến ấy. Vì lừa gạt nên tôi phải chấp chặt tà kiến ấy. Vì tự trọng nên tôi phải chấp chặt tà kiến ấy.
I shall carry on with this view out of anger, contempt, and spite!
DN 23.30 (dn23:30.4–30.6)
Seyyathāpi, bho kassapa, nikkujjitaṁ vā ukkujjeyya, paṭicchannaṁ vā vivareyya, mūḷhassa vā maggaṁ ācikkheyya, andhakāre vā telapajjotaṁ dhāreyya: ‘cakkhumanto rūpāni dakkhantī’ti; evamevaṁ bhotā kassapena anekapariyāyena dhammo pakāsito. Esāhaṁ, bho kassapa, taṁ bhavantaṁ gotamaṁ saraṇaṁ gacchāmi, dhammañca, bhikkhusaṅghañca.
Tôn giả Kassapa, như một người giơ ra vật gì bị che kín, hay như người hướng dẫn cho kẻ bị lạc đường, hay như người đem đèn vào trong bóng tối cho người có mắt được thấy sắc, cũng vậy Chánh pháp được Tôn giả Kassapa dùng nhiều phương tiện trình bày. Tôn giả Kassapa, nay con quy y Thế Tôn Gotama, quy y Pháp, quy y chúng Tỷ kheo Tăng.
As if he were righting the overturned, or revealing the hidden, or pointing out the path to the lost, or lighting a lamp in the dark so people with clear eyes can see what’s there, the worthy Kassapa has made the teaching clear in many ways. I go for refuge to the worthy Gotama, to the teaching, and to the mendicant Saṅgha.
DN 23.32 (dn23:32.22–32.23)
Atha kho pāyāsi rājañño asakkaccaṁ dānaṁ datvā asahatthā dānaṁ datvā acittīkataṁ dānaṁ datvā apaviddhaṁ dānaṁ datvā kāyassa bhedā paraṁ maraṇā cātumahārājikānaṁ devānaṁ sahabyataṁ upapajji suññaṁ serīsakaṁ vimānaṁ. … So sakkaccaṁ dānaṁ datvā sahatthā dānaṁ datvā cittīkataṁ dānaṁ datvā anapaviddhaṁ dānaṁ datvā kāyassa bhedā paraṁ maraṇā sugatiṁ saggaṁ lokaṁ upapajji devānaṁ tāvatiṁsānaṁ sahabyataṁ.
Tôn chủ Pàyàsi vì đã bố thí không được cho hoàn vị, vì đã bố thí không tự tay mình làm, vì đã bố thí không có suy tư, vì đã bố thí các đồ vật phế thải, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh nhập chúng với Bốn Ðại Thiên vương, trong cung điện trống không của Serisaka. Còn thanh niên Uttàra bị bỏ qua trong cuộc bố thí này, vì đã bố thí một cách hoàn bị, vì đã bố thí tự tay mình làm, vì đã bố thí có suy tư, vì đã bố thí các đồ không phế thải, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh lên thiện thú, Thiên giới nhập chúng với chư Thiên ở Tam thập tam thiên.
So the chieftain Pāyāsi gave gifts carelessly, thoughtlessly, not with his own hands, giving the dregs. When his body broke up, after death, he was reborn in company with the gods of the four great kings, in an empty palace of sirisa wood. But the student Uttara who organized the offering gave gifts carefully, thoughtfully, with his own hands, not giving the dregs. When his body broke up, after death, he was reborn in company with the gods of the thirty-three.
Chữ PāliNghĩaGhi chú
paro lokođời sau, thế giới khácTrọng tâm tranh luận cả bài kinh.
opapātikahóa sanh, loài tự nhiên sanh ra không do thai bàoBản Việt dịch là "các loại hóa sanh".
sukatadukkaṭānaṁ kammānaṁ phalaṁ vipākoquả và dị thục của các hành vi thiện ácBản Việt: "hành vi thiện ác có quả báo".
natthikavādachủ thuyết hư vô / đoạn diệt luận (không có gì cả)Tên phần 2 trong Pali; đây chính là tà kiến của Pàyàsi.
diṭṭhigata / pāpakaṁ diṭṭhigataṁkiến chấp / ác tà kiếnCâu lặp lại nhiều lần: "hãy từ bỏ ác tà kiến ấy".
upamāví dụ, thí dụBài kinh có 14 upamā, là điểm đặc sắc để dạy đoàn sinh.
ayoniso / yonisokhông như lý (thiếu suy tư) / như lý tác ý"ayoniso paralokaṁ gavesanto": tìm đời sau một cách kém suy tư.
āyu, usmā, viññāṇathọ mạng, hơi nóng, thứcBa yếu tố khiến thân sống động — ví dụ chiếc tù và (saṅkhadhama).
dibbacakkhuthiên nhãnBản Việt: "thiên nhãn thanh tịnh thắng xa loài Người"; đời sau không thấy bằng mắt thịt.
devā tāvatiṁsāchư Thiên ở Tam thập tam thiên (cõi trời Ba Mươi Ba)100 năm cõi người = 1 ngày đêm; thọ 1000 năm cõi trời.
cātumahārājikā devāchư Thiên thuộc Bốn Ðại Thiên vương (Tứ Thiên Vương)Nơi Pàyàsi tái sanh, trong cung điện trống không Serisaka.
dāna — sakkaccaṁ, sahatthā, cittīkataṁ, anapaviddhaṁbố thí một cách hoàn bị, tự tay mình làm, có suy tư (kính trọng), đồ không phế thảiBốn tiêu chuẩn bố thí — bài học thực hành quan trọng nhất cuối kinh.
yaññatế đàn, lễ tếTế đàn có sát sanh thì không có quả báo lớn.
saraṇagamanaquy y (Phật – Pháp – Tăng)Phần 3 của kinh.
upāsakacư sĩ nam, đệ tử tại giaPàyàsi xin làm cư sĩ trọn đời.
kopa, makkha, palāsatức giận, che lấp/lừa gạt, ngạo mạn tranh chấpBa lý do khiến Pàyàsi vẫn chấp chặt tà kiến dù đã bị thuyết phục; bản Việt dịch là "tức giận – lừa gạt – tự trọng".

Pāyāsi không phải kẻ lười nghĩ — ông có làm thí nghiệm. Ông bỏ tội nhân vào chum, bịt kín, đun lên, rồi mở ra xem có thấy linh hồn bay ra không. Ông cân người trước và sau khi chết để xem có nhẹ đi không. Ông lột da xẻ thịt tìm mạng sống. Đây là lối nghĩ thực nghiệm — và kinh ghi lại nghiêm túc, không chế giễu ông.

Tôn giả không bác bằng lý thuyết — bác bằng ví dụ. Người thân đã chết không trở về báo tin — vì ai xuống địa ngục thì lính ngục có cho về đâu, còn ai lên cõi trời thì một trăm năm cõi người bằng một ngày cõi trời, họ chưa kịp thu xếp thì ta đã chết rồi.

Ví dụ người mù bẩm sinh — bác thẳng lối nghĩ của Pāyāsi. Người mù từ lúc sinh không thấy màu sắc, không thấy mặt trăng mặt trời, nên nói không có những thứ ấy. Người ấy nói vậy có đúng chăng? Không thấy không có nghĩa là không có.

Ví dụ người thổi tù và — chỗ hay nhất về “mạng sống”. Người ta đặt cái tù và xuống đất, bảo nó kêu — nó không kêu. Phải có người, có sức, có hơi thổi thì mới thành tiếng. Cắt xác ra tìm mạng sống thì cũng như xoay cái tù và tìm tiếng kêu.

Ví dụ tấm vải gai và bao vàng — nói về sự cố chấp. Hai người đi đường, gặp lần lượt gai, sợi, vải, rồi bạc, rồi vàng. Một người mỗi lần đều bỏ thứ cũ lấy thứ tốt hơn. Người kia đã vác bao gai rồi thì nhất định không bỏ, vì “ta đã mang bao lâu nay, đã buộc kỹ rồi”. Về tới nhà, một người giàu, một người vẫn vác bao gai.

Vua ba lần nói thẳng vì sao mình không bỏ. Đây là chỗ chúng tôi phải sửa. Bản tra cứu đầu ghi vua “thú nhận không bỏ tà kiến được”. Lượt soi chỉ ra Pāli nói khác: vua nói mình sẽ vẫn giữ lấy — vì phẫn nộ (kopa), vì gièm pha (makkha), vì khinh miệt (palāsa). Đó không phải bất lực, mà là cố ý. Đã sửa.

Đoạn kết ít người biết, và rất đáng đọc. Pāyāsi bỏ tà kiến, bắt đầu bố thí — nhưng bố thí đồ thô xấu, cháo cám và vải vụn, lại giao cho người khác làm, mình không đích thân. Về sau ông sanh lên cõi trời thấp nhất, còn người đứng ra làm thay ông thì sanh cõi cao hơn. Cho là một chuyện; cho thế nào lại là chuyện khác.

Một chỗ nữa chúng tôi sửa. Bản tra cứu viết “người dự tế đàn có tà kiến”. Pāli là paṭiggāhakāngười thọ nhận vật cúng, không phải người dự lễ. Khác nghĩa hẳn: chỗ này nói về người nhận, không phải người đi lễ. Đã sửa.

  • “Pāyāsi là kẻ ngu si.” Ông làm thí nghiệm thậtlập luận có phương pháp. Kinh không chế giễu ông.
  • “Bố thí là được phước, thế thôi.” Đoạn kết nói rõ: cho đồ xấu và cho qua tay người khác thì quả báo kém.
  • “Kinh này chứng minh có đời sau.” Kinh không chứng minh — kinh chỉ ra lý lẽ của Pāyāsi không đủ để kết luận là không có.
  • Ngành Oanh. Người thổi tù và — mang một cái còi tới, đặt xuống bảo nó kêu.
  • Ngành Thiếu. Bao gai và bao vàng. Hỏi: em có đang giữ điều gì chỉ vì đã giữ lâu rồi?
  • Ngành Thanh & Huynh Trưởng. Bài dài, nên chia nhiều buổi. Đoạn kết về cho thế nào rất hợp khi đoàn làm từ thiện.
  • Vì sao kinh ghi lại thí nghiệm của Pāyāsi một cách nghiêm túc?
  • Ví dụ người thổi tù và nói gì về việc tìm “mạng sống”?
  • Vì sao người vác bao gai không chịu bỏ?
  • Vì sao cho thế nào lại quan trọng bằng cho gì?

Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Bài này đã qua một lượt soi lại độc lập. Lượt soi ấy chỉ ra 3 chỗ cần xem lại; chỗ nào là lỗi thật thì chúng tôi đã sửa và ghi rõ ở Phần IV. Muốn đọc trọn bài kinh, xin xem nguyên văn ba thứ tiếng. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.