G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển Trung Bộ · MN 129
Bóng Đỉnh Núi Buổi Chiều Đè Trên Đất

Kinh Hiền Ngu

Bālapaṇḍita Sutta — MN 129 · Pāli · Việt · Anh

Tam TạngTạng KinhTrung BộKinh Hiền Ngu

Thế Tôn nêu ba đặc tướng của người ngu: nghĩ ác, nói ác, làm ác — và cho thấy người ấy khổ ngay trong hiện tại, trước khi nói tới đời sau. Có một hình ảnh rất đẹp mà rất buồn: các ác nghiệp đã làm “treo nằm, treo áp, treo đè” lên người ấy, như bóng đỉnh núi buổi chiều đè trên đất.

  • Bộ — Trung Bộ Kinh, bài 129
  • Nơi thuyết — Sāvatthi, Kỳ-đà-lâm
  • Bản Việt — Hoà thượng Thích Minh Châu dịch, Bình Anson hiệu đính
  • Bài kế — MN 130 Kinh Thiên Sứ, cùng chủ đề

Kinh Hiền Ngu (MN 129) là một bài kinh dạy rất rõ về nhân quả, thích hợp để giảng cho đoàn sinh. Thế Tôn mở đầu bằng ba đặc điểm, đặc tướng, đặc ấn của người ngu: tư duy ác tư duy, nói lời ác ngữ, hành các ác hạnh. Người ngu ngay trong hiện tại đã cảm thọ ba loại khổ ưu: (1) nghe người khác bàn chuyện xấu và biết những pháp ấy thật có nơi mình; (2) thấy vua chúa trừng phạt kẻ trộm cướp mà lo sợ vì mình cũng có những ác hành ấy; (3) khi ngồi trên ghế, trên giường hay nằm dưới đất, các ác nghiệp đã làm "treo nằm, treo áp, treo đè" lên người ấy như bóng đỉnh núi buổi chiều đè trên đất, khiến người ấy sầu muộn than khóc. Sau khi thân hoại mạng chung, người ngu sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, Địa ngục. Thế Tôn dùng ví dụ người bị đâm ba trăm ngọn giáo một ngày mà nỗi khổ ấy so với khổ Địa ngục thì như hòn đá bằng bàn tay so với núi Tuyết Sơn. Kế đó là các cảnh khổ Địa ngục và các loài bàng sanh: loài ăn cỏ, loài ăn phân, loài sinh già chết trong bóng tối, trong nước, trong bất tịnh. Ví dụ con rùa mù một trăm năm mới trồi đầu lên một lần, tìm cho được lỗ hổng của khúc cây trôi trên biển — được làm người trở lại còn khó hơn thế; và nếu có được thân người thì cũng sanh vào gia đình thấp hèn, khốn khổ. Như người đánh bạc thua canh bạc đầu tiên mà mất cả vợ con tài sản, canh bạc của kẻ ngu còn lớn hơn nhiều. Nửa sau kinh nói ngược lại về người trí: tư duy thiện tư duy, nói lời thiện ngữ, hành các thiện hạnh; hiện tại cảm thọ ba loại lạc hỷ, sau khi mạng chung sanh lên thiện thú, Thiên giới. Ví dụ vua Chuyển luân đầy đủ bảy món báu và bốn như ý đức, nhưng lạc hỷ ấy so với Thiên lạc cũng không đáng kể. Kinh kết bằng ví dụ người đánh bạc được canh bạc lớn: đó là "địa vức hoàn toàn viên mãn của bậc có trí".

Bố cục bài kinhTheo đúng thứ tự trong kinh văn

  • Duyên khởi — Thế Tôn ở Sāvatthi, Jetavana, tịnh xá ông Anāthapiṇḍika, gọi các Tỷ-kheo (SC 1–2; Pali mn129:1.1–1.6).
  • (Người Ngu) — ba đặc điểm và ba khổ ưu hiện tại — Ba đặc điểm, đặc tướng, đặc ấn của người ngu; ba loại khổ ưu cảm thọ ngay trong hiện tại, kết bằng ví dụ bóng đỉnh núi buổi chiều (SC 3–7; Pali mn129:2.1–6.1).
  • (Ðịa ngục) — Ví dụ ba trăm ngọn giáo và hòn đá so với núi Tuyết Sơn; hình phạt năm cọc, búa chặt, xe kéo, sườn núi than hừng, vạc dầu đồng, Ðại địa ngục bốn góc bốn cửa (SC 8–24; Pali mn129:7.1–17.2).
  • (Cõi thú) — Các loài bàng sanh ăn cỏ, ăn phân, sinh già chết trong bóng tối, trong nước, trong bất tịnh (SC 25–30; Pali mn129:18.1–23.2).
  • Ví dụ con rùa mù và sự khó được thân người — Khúc cây có lỗ trôi trên biển (Pāli <em>ekacchiggalaṁ yugaṁ</em> — nghĩa đen là CÁI ÁCH CÓ MỘT LỖ; “khúc cây có lỗ” là lối dịch của Hoà thượng Minh Châu), con rùa mù trăm năm trồi lên một lần; nếu được làm người trở lại thì sanh trong gia đình thấp hèn (SC 31–34; Pali mn129:24.1–25.6).
  • Ví dụ canh bạc thua — địa xứ viên mãn của kẻ ngu — Người đánh bạc thua canh đầu mất vợ con tài sản; canh bạc của kẻ ngu còn lớn hơn (SC 35; Pali mn129:26.1–26.4).
  • (Người Hiền trí) — ba đặc điểm và ba lạc hỷ hiện tại — Ba đặc điểm, đặc tướng, đặc ấn của người trí; ba loại lạc hỷ cảm thọ ngay trong hiện tại; sanh thiện thú, Thiên giới (SC 36–40; Pali mn129:27.1–32.4).
  • (Cõi Thiên) — vua Chuyển luân, bảy báu và bốn như ý đức — Xe báu, voi báu, ngựa báu, châu báu, nữ báu, cư sĩ báu, tướng quân báu; bốn như ý đức; so sánh với Thiên lạc (SC 41–89; Pāli mn129:32.5–48.5).
  • Ví dụ canh bạc được — địa vức viên mãn của bậc có trí, và kết kinh — Người đánh bạc được canh bạc lớn; các Tỷ-kheo hoan hỷ tín thọ (SC 90–91; Pali mn129:49.1–49.6).

Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.

MN 129, SC 3 (Pali mn129:2.1–2.7)
“Tīṇimāni, bhikkhave, bālassa bālalakkhaṇāni bālanimittāni bālāpadānāni. Katamāni tīṇi? Idha, bhikkhave, bālo duccintitacintī ca hoti dubbhāsitabhāsī ca dukkaṭakammakārī ca. No cetaṁ, bhikkhave, bālo duccintitacintī ca abhavissa dubbhāsitabhāsī ca dukkaṭakammakārī ca kena naṁ paṇḍitā jāneyyuṁ: ‘bālo ayaṁ bhavaṁ asappuriso’ti? Yasmā ca kho, bhikkhave, bālo duccintitacintī ca hoti dubbhāsitabhāsī ca dukkaṭakammakārī ca tasmā naṁ paṇḍitā jānanti: ‘bālo ayaṁ bhavaṁ asappuriso’ti.
—Này các Tỷ-kheo, có ba đặc điểm, đặc tướng, và đặc ấn này của người ngu. Thế nào là ba? Ở đây, này các Tỷ-kheo, người ngu tư duy ác tư duy, nói lời ác ngữ và hành các ác hạnh. Này các Tỷ-kheo, nếu người ngu không tư duy ác tư duy, không nói lời ác ngữ, không hành ác hạnh, thời làm sao kẻ trí biết được người ấy: “Người này là người ngu, không phải là Chân nhân”? Và vì rằng, này các Tỷ-kheo, người ngu tư duy ác tư duy, nói lời ác ngữ, hành ác hạnh, do vậy, người trí biết người ấy: “Người này là người ngu, không phải là Chân nhân”.
“These are the three characteristics, signs, and manifestations of a fool. What three? A fool thinks poorly, speaks poorly, and acts poorly. If a fool didn’t think poorly, speak poorly, and act poorly, then how would the astute know of them, ‘This worthy one is a fool, an untrue person’? But since a fool does think poorly, speak poorly, and act poorly, then the astute do know of them, ‘This worthy one is a fool, an untrue person’.
MN 129, SC 7 (Pali mn129:6.1)
Sa kho so, bhikkhave, bālo kāyena duccaritaṁ caritvā vācāya duccaritaṁ caritvā manasā duccaritaṁ caritvā kāyassa bhedā paraṁ maraṇā apāyaṁ duggatiṁ vinipātaṁ nirayaṁ upapajjati.
Này các Tỷ-kheo, kẻ ngu kia sau khi làm thân ác hành, sau khi làm khẩu ác hành, sau khi làm ý ác hành, khi thân hoại mạng chung, sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.
Having done bad things by way of body, speech, and mind, when their body breaks up, after death, they’re reborn in a place of loss, a bad place, the underworld, hell.
MN 129, SC 24 (Pali mn129:17.1–17.2)
Anekapariyāyenapi kho ahaṁ, bhikkhave, nirayakathaṁ katheyyaṁ; yāvañcidaṁ, bhikkhave, na sukarā akkhānena pāpuṇituṁ yāva dukkhā nirayā.
Này các Tỷ-kheo, với rất nhiều pháp môn, Ta nói về Ðịa ngục, nhưng thật khó nói cho được đầy đủ, này các Tỷ-kheo, vì đau khổ ở Ðịa ngục quá nhiều.
I could tell you many different things about hell. So much so that it’s not easy to completely describe the suffering in hell.
MN 129, SC 33 (Pali mn129:24.8–24.11)
“Khippataraṁ kho so, bhikkhave, kāṇo kacchapo amusmiṁ ekacchiggale yuge gīvaṁ paveseyya, ato dullabhatarāhaṁ, bhikkhave, manussattaṁ vadāmi sakiṁ vinipātagatena bālena. Taṁ kissa hetu? Na hettha, bhikkhave, atthi dhammacariyā samacariyā kusalakiriyā puññakiriyā. Aññamaññakhādikā ettha, bhikkhave, vattati dubbalakhādikā.
—Còn mau hơn, này các Tỷ-kheo, con rùa mù ấy có thể chui cổ vào khúc cây có lỗ hổng kia; nhưng này các Tỷ-kheo, Ta tuyên bố rằng còn khó hơn được làm người trở lại, một khi người ngu bị rơi vào đọa xứ. Vì sao vậy? Vì ở đấy, này các Tỷ-kheo, không có pháp hành, an tịnh hành, thiện hành, phước hành. Này các Tỷ-kheo, ở đây chỉ có ăn lẫn nhau và ăn thịt kẻ yếu.
“That one-eyed turtle would poke its neck through the hole in that yoke sooner than a fool who has fallen to the underworld would be reborn as a human being, I say. Why is that? Because in that place there’s no principled or moral conduct, and no doing what is good and skillful. There they just prey on each other, preying on the weak.
MN 129, SC 35 (Pali mn129:26.1–26.4)
Seyyathāpi, bhikkhave, akkhadhutto paṭhameneva kaliggahena puttampi jīyetha, dārampi jīyetha, sabbaṁ sāpateyyampi jīyetha, uttaripi adhibandhaṁ nigaccheyya. Appamattako so, bhikkhave, kaliggaho yaṁ so akkhadhutto paṭhameneva kaliggahena puttampi jīyetha, dārampi jīyetha, sabbaṁ sāpateyyampi jīyetha, uttaripi adhibandhaṁ nigaccheyya. Atha kho ayameva tato mahantataro kaliggaho yaṁ so bālo kāyena duccaritaṁ caritvā vācāya duccaritaṁ caritvā manasā duccaritaṁ caritvā kāyassa bhedā paraṁ maraṇā apāyaṁ duggatiṁ vinipātaṁ nirayaṁ upapajjati. Ayaṁ, bhikkhave, kevalā paripūrā bālabhūmīti.
Ví như, này các Tỷ-kheo, một người đánh bạc, trong canh đổ bạc đầu tiên, mất con, mất vợ, mất tất cả tài sản, lại cuối cùng phải tù tội. Nhưng này các Tỷ-kheo, còn nhỏ bé canh đổ bạc ấy, do canh đổ bạc đầu tiên này, người ấy mất con, mất vợ, mất tất cả tài sản, lại cuối cùng phải tù tội. Và canh bạc này to lớn hơn, với canh bạc ấy, người ngu, do thân ác hành, khẩu ác hành, ý ác hành, sau khi thân hoại mạng chung, phải sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, Ðịa ngục. Này các Tỷ-kheo, đây là địa xứ hoàn toàn viên mãn của kẻ ngu.
Suppose a gambler were to lose his wife and child, all his property, and then get thrown in jail with his first losing hand. Such a losing hand is trivial compared to the losing hand whereby a fool, having done bad things by way of body, speech, and mind, when their body breaks up, after death, is reborn in a place of loss, a bad place, the underworld, hell. This is the total fulfillment of the fool’s level.
MN 129, SC 36 (Pali mn129:27.1–28.2)
Tīṇimāni, bhikkhave, paṇḍitassa paṇḍitalakkhaṇāni paṇḍitanimittāni paṇḍitāpadānāni. Katamāni tīṇi? Idha, bhikkhave, paṇḍito sucintitacintī ca hoti subhāsitabhāsī ca sukatakammakārī ca. No cetaṁ, bhikkhave, paṇḍito sucintitacintī ca abhavissa subhāsitabhāsī ca sukatakammakārī ca, kena naṁ paṇḍitā jāneyyuṁ: ‘paṇḍito ayaṁ bhavaṁ sappuriso’ti? Yasmā ca kho, bhikkhave, paṇḍito sucintitacintī ca hoti subhāsitabhāsī ca sukatakammakārī ca tasmā naṁ paṇḍitā jānanti: ‘paṇḍito ayaṁ bhavaṁ sappuriso’ti.
Này các Tỷ-kheo, có ba đặc điểm, đặc tướng, và đặc ấn này của người trí. Thế nào là ba? Ở đây, này các Tỷ-kheo, người trí tư duy thiện tư duy, nói lời thiện ngữ, và hành các thiện hành. Này các Tỷ-kheo, nếu người trí không tư duy thiện tư duy, không nói lời thiện ngữ, không hành các thiện hành, thời làm sao kẻ trí biết được người ấy: “Vị này là người trí, là bậc Chân nhân”? Và vì rằng, này các Tỷ-kheo, người trí tư duy thiện tư duy, nói lời thiện ngữ, hành thiện hành, do vậy người trí biết người ấy: “Vị này là người có trí, là bậc Chân nhân”.
There are these three characteristics, signs, and manifestations of an astute person. What three? An astute person thinks well, speaks well, and acts well. If an astute person didn’t think well, speak well, and act well, then how would the astute know of them, ‘This worthy one is astute, a true person’? But since an astute person does think well, speak well, and act well, then the astute do know of them, ‘This worthy one is astute, a true person’.
MN 129, SC 39 (Pali mn129:30.4–30.9)
Tatra, bhikkhave, paṇḍitassa evaṁ hoti: ‘akataṁ vata me pāpaṁ, akataṁ luddaṁ, akataṁ kibbisaṁ; kataṁ kalyāṇaṁ, kataṁ kusalaṁ, kataṁ bhīruttāṇaṁ. Yāvatā, bho, akatapāpānaṁ akataluddānaṁ akatakibbisānaṁ katakalyāṇānaṁ katakusalānaṁ katabhīruttāṇānaṁ gati taṁ gatiṁ pecca gacchāmī’ti. So na socati, na kilamati, na paridevati, na urattāḷiṁ kandati, na sammohaṁ āpajjati. Idampi, bhikkhave, paṇḍito tatiyaṁ diṭṭheva dhamme sukhaṁ somanassaṁ paṭisaṁvedeti.
Ở đây, này các Tỷ-kheo, người trí suy nghĩ như sau: “Thật sự ta không làm điều ác, không làm điều hung bạo, không làm điều tội lỗi, lại làm điều phước, làm điều thiện, làm điều chống sợ hãi. Do không làm điều ác, không làm điều hung bạo, không làm điều tội lỗi, do làm điều phước, làm điều thiện, làm điều chống sợ hãi, được đi đến (thiện) thú nào, (thiện) thú ấy sau khi chết, ta được đi”. Vị ấy không sầu muộn, không than van, không than khóc, không đấm ngực, rên la và rơi vào bất tỉnh. Này các Tỷ-kheo, đây là sự lạc hỷ thứ ba, ngay trong hiện tại người trí được cảm thọ.
Then that astute person thinks, ‘Well, I haven’t done bad things, violence and sin. And I have done good and skillful deeds that keep me safe. When I pass away, I’ll go to the place where people who’ve done such things go.’ So they don’t sorrow and wail and lament, beating their breast and falling into confusion. This is the third kind of pleasure and happiness that an astute person experiences in this very life.
MN 129, SC 90–91 (Pali mn129:49.1–49.6)
Seyyathāpi, bhikkhave, akkhadhutto paṭhameneva kaṭaggahena mahantaṁ bhogakkhandhaṁ adhigaccheyya; appamattako so, bhikkhave, kaṭaggaho yaṁ so akkhadhutto paṭhameneva kaṭaggahena mahantaṁ bhogakkhandhaṁ adhigaccheyya. Atha kho ayameva tato mahantataro kaṭaggaho yaṁ so paṇḍito kāyena sucaritaṁ caritvā, vācāya sucaritaṁ caritvā, manasā sucaritaṁ caritvā kāyassa bhedā paraṁ maraṇā sugatiṁ saggaṁ lokaṁ upapajjati. Ayaṁ, bhikkhave, kevalā paripūrā paṇḍitabhūmī”ti. Idamavoca bhagavā. Attamanā te bhikkhū bhagavato bhāsitaṁ abhinandunti.
Ví như, này các Tỷ-kheo, một người đánh bạc, chính trong canh bạc thứ nhất (đổ xúc sắc) được tiền bạc rất nhiều. Thật là quá nhỏ, này các Tỷ-kheo, là canh bạc ấy, nhờ canh bạc đầu tiên này, người đánh bạc ấy được tiền bạc rất nhiều. Lớn hơn canh bạc ấy là canh bạc, nhờ đó, người trí sau khi hành thân thiện hành, khẩu thiện hành, ý thiện hành, sau khi thân hoại mạng chung, sanh lên thiện thú, Thiên giới, cõi đời này. Này các Tỷ-kheo, đây là địa vức hoàn toàn viên mãn của bậc có trí. Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Các Tỷ-kheo ấy hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.
Suppose a gambler was to win a big pile of money with the first winning hand. Such a winning hand is trivial compared to the winning hand whereby an astute person, when their body breaks up, after death, is reborn in a good place, a heavenly realm. This is the total fulfillment of the astute person’s level.” That is what the Buddha said. Satisfied, the mendicants approved what the Buddha said.
Chữ PāliNghĩaGhi chú
bālangười nguBản Việt HT. Thích Minh Châu dịch là “người ngu”; bản Anh Sujato: “fool”.
paṇḍitangười trí, người hiền tríTên kinh Bālapaṇḍita = ngu và trí (Kinh Hiền Ngu).
sappurisa / asappurisaChân nhân / không phải Chân nhân
lakkhaṇa – nimitta – apadānađặc điểm – đặc tướng – đặc ấnBa từ đi liền nhau trong đoạn mở đầu về người ngu và người trí.
duccarita / sucaritaác hành / thiện hànhNói đủ: thân, khẩu, ý ác hành hay thiện hành.
dukkhaṁ domanassaṁkhổ ưuBa loại khổ ưu người ngu cảm thọ ngay trong hiện tại (diṭṭheva dhamme).
sukhaṁ somanassaṁlạc hỷBa loại lạc hỷ của người trí.
diṭṭheva dhammengay trong hiện tại
apāya, duggati, vinipāta, nirayacõi dữ, ác thú, đọa xứ, Địa ngụcBốn chữ thường đi chung.
sugati, saggaṁ lokaṁthiện thú, Thiên giới
tiracchānayoniloài bàng sanh (cõi thú)
kāṇo kacchapocon rùa chột (mù một mắt)Xin phân biệt nghĩa đen với lối dịch: <em>kāṇa</em> nghĩa đen là CHỘT, mù một mắt — Tỳ-kheo Sujato dịch “one-eyed turtle”. Hoà thượng Thích Minh Châu dịch thoát là “con rùa mù”, và chúng tôi giữ nguyên chữ của ngài trong các ô trích. Đây là ví dụ nổi tiếng về sự khó được thân người.
rājā cakkavattīvua Chuyển luânĐầy đủ bảy món báu và bốn như ý đức. Nguyên văn kinh (mn129:33.2): <em>rājā cakkavattī sattahi ratanehi samannāgato catūhi ca iddhīhi</em> — dạng chuẩn là <em>satta ratanāni</em> và <em>catasso iddhiyo</em>.
bālabhūmi / paṇḍitabhūmiđịa xứ (địa vức) của kẻ ngu / của bậc có tríHai câu kết của mỗi nửa bài kinh.

Bài kinh mở đầu bằng ba đặc tướng của người ngu, và ba điều ấy rất dễ nhớ: tư duy ác tư duy, nói lời ác ngữ, hành các ác hạnh — tức nghĩ ác, nói ác, làm ác.

Xin thưa lại một lần nữa cho rõ, vì chữ “ngu” trong kinh dễ gây hiểu lầm.không nói về trí thông minh hay học vấn. Nó định nghĩa bằng ba việc làmngười rất khôn ngoan vẫn có thể thuộc hạng này.

Và điều đáng chú ý nhất: Thế Tôn nói về cái khổ NGAY TRONG HIỆN TẠI TRƯỚC, chưa nói tới đời sau. Người ngu cảm thọ ba loại khổ ưu ngay bây giờ.

Khổ thứ nhất: khi nghe người khác bàn chuyện xấu, người ấy biết những pháp ấy THẬT CÓ nơi mình — và lòng nhói lên.

Khổ thứ hai: khi thấy vua chúa trừng phạt kẻ trộm cướp, người ấy lo sợ, vì mình cũng có những ác hành ấy.

Khổ thứ ba là hình ảnh đẹp nhất và cũng buồn nhất của bài kinh. Khi người ấy ngồi trên ghế, trên giường, hay nằm dưới đất, thì các ác nghiệp đã làm “TREO NẰM, TREO ÁP, TREO ĐÈ” lên người ấynhư bóng đỉnh núi buổi chiều đè trên mặt đất. Và người ấy sầu muộn than khóc.

Xin dừng ở ví dụ ấy, vì nó chính xác đến lạ. Bóng núi không đuổi theo ai, không làm gì ai — nó chỉ ở đó, và càng về chiều càng dài ra. Nghiệp cũ cũng vậy: lúc còn bận rộn thì chưa thấy; lúc ngồi yên xuống, lúc nằm xuống, thì nó đổ dài tới.

Rồi kinh nói tới đời sau, và phần này rất nặng. Người ngu sanh vào cõi dữ, ác thú, đoạ xứ, Địa ngục. Thế Tôn dùng ví dụ: người bị đâm ba trăm ngọn giáo một ngày — mà nỗi khổ ấy so với khổ Địa ngục thì như hòn đá bằng bàn tay so với núi Tuyết Sơn.

Rồi tới ví dụ CON RÙA — có lẽ là ví dụ nổi tiếng nhất về sự khó được thân người. Giữa biển lớn có một khúc cây có lỗ trôi dạt; dưới biển có một con rùa mù, một trăm năm mới trồi đầu lên MỘT LẦN. Được làm người trở lại còn khó hơn việc con rùa ấy chui đầu trúng cái lỗ kia.

Xin ghi hai chỗ chữ nghĩa, để bác đối chiếu ba cột khỏi ngỡ. Pāli kāṇa nghĩa đen là CHỘT — mù một mắt (bản Anh: “one-eyed turtle”); Hoà thượng Minh Châu dịch thoát là “con rùa mù”. Và Pāli ekacchiggalaṁ yugaṁ nghĩa đen là CÁI ÁCH CÓ MỘT LỖ; Hoà thượng dịch là “khúc cây có lỗ”. Chúng tôi giữ nguyên chữ của ngài và chỉ ghi chú.

Và kinh nói thêm một điều ít người để ý: ngay cả khi được thân người trở lại thì cũng sanh vào gia đình thấp hèn, khốn khổ. Nghĩa là được lại chưa phải là xong.

Rồi ví dụ CANH BẠC, rất đời: người đánh bạc thua ngay canh đầumất cả vợ con tài sản — nhưng canh bạc của kẻ ngu còn lớn hơn nhiều.

Xin thưa vì sao ví dụ canh bạc lại sắc. Người đánh bạc biết mình đang đánh bạc. Kẻ ngu trong bài kinh không biết mình đang đặt cược gìvà cái đem ra đặt là cả một đời người.

Nửa sau bài kinh nói ngược lại về NGƯỜI TRÍ, và cũng ba điều ấy: tư duy thiện tư duy, nói lời thiện ngữ, hành các thiện hạnh. Người ấy cảm thọ ba loại lạc hỷ ngay trong hiện tạiđúng ba chỗ mà người ngu chịu khổ.

Và bóng núi lúc này thành ra một điều khác hẳn. Khi ngồi xuống, khi nằm xuống, cái đổ dài tớinhững việc lành đã làm. Cùng một buổi chiều, cùng một bóng — mà lòng khác hẳn.

Rồi Thế Tôn nói về vua Chuyển luân, đầy đủ bảy món báu và bốn như ý đứcđỉnh cao nhất của hạnh phúc thế gian. Nhưng lạc hỷ ấy so với Thiên lạc cũng không đáng kể.

Và kinh kết bằng ví dụ canh bạc ĐƯỢC: đó là “địa vức hoàn toàn viên mãn của bậc có trí”.

Xin thưa lời cuối cho anh chị em, vì bài kinh này rất hợp để dạy nhân quả. Điều đáng nhấn không phải cảnh Địa ngục — mà là BA KHỔ NGAY HIỆN TẠI. Đó là phần các em kiểm được ngay: nghe người ta nói chuyện xấu mà giật mình, thấy người bị phạt mà lo, và lúc nằm xuống mà lòng không yên. Ba điều ấy thuyết phục hơn mọi mô tả về đời sau.

  • “Người ngu là người học dốt.” Kinh định nghĩa bằng ba việc: nghĩ ác, nói ác, làm áckhông liên quan gì tới học vấn.
  • “Kinh chỉ doạ về Địa ngục.” Thế Tôn nói ba khổ ưu ngay trong hiện tại TRƯỚC, rồi mới nói đời sau. Và nửa sau bài kinh nói toàn về người trí.
  • “Con rùa mù” là nghĩa đen. Pāli kāṇaCHỘT, mù một mắt; “con rùa mù” là lối dịch của Hoà thượng Minh Châu, chúng tôi giữ nguyên chữ của ngài và ghi chú nghĩa đen.
  • Ngành Oanh. Kể chuyện con rùa và khúc cây có lỗ: được làm người là chuyện rất hiếm.
  • Ngành Thiếu. Nói về bóng núi buổi chiều: lúc bận thì quên, lúc nằm xuống mới nhớcó việc gì em muốn khỏi phải nhớ không?
  • Ngành Thanh và Huynh Trưởng. Xin cân nhắc khi dạy phần Địa ngục cho các em nhỏ — nên nhấn vào ba khổ hiện tại, là phần các em kiểm được, hơn là các cảnh khổ.
  • Ba đặc tướng của người ngu là gì?
  • Ba khổ ưu ngay trong hiện tại là ba điều nào?
  • Ví dụ bóng đỉnh núi nói lên điều gì?
  • Ví dụ con rùa dạy điều gì?

Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Bài này đã qua một lượt soi lại độc lập. Lượt soi ấy chỉ ra 5 chỗ cần xem lại; chỗ nào là lỗi thật thì chúng tôi đã sửa và ghi rõ ở Phần IV. Muốn đọc trọn bài kinh, xin xem nguyên văn ba thứ tiếng. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.