G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển Tăng Chi Bộ · AN 7.67
Thành Trì · Bảy Trang Bị Và Bốn Kho Lương

Kinh Thành Trì

Nagaropama Sutta — AN 7.67 · Pāli · Việt · Anh

Tam TạngTạng KinhTrung BộKinh Thành Trì

Một ví dụ dựng trọn vẹn từ đầu đến cuối: thành trì biên địa của vuabảy trang bịbốn kho lương thì không bị chinh phục. Cũng vậy, Thánh đệ tử có BẢY DIỆU PHÁPBỐN THIỀN thì không bị Ma chinh phục.

  • Bộ — Tăng Chi Bộ, Chương Bảy Pháp, kinh 67
  • Phẩm — Đại Phẩm (Mahāvagga)
  • Nơi chốn — kinh không ghi; Thế Tôn gọi thẳng “Này các Tỷ-kheo”
  • Đọc kèmAN 7.60 (bảy pháp) và AN 6.31 (sáu pháp thối đọa)

Kinh Thành Trì (Nagaropamasutta) là một trong những bài kinh thí dụ dễ nhớ nhất để dạy đoàn sinh. Đức Phật lấy hình ảnh một thành trì biên địa của vua: nếu thành ấy được khéo trang bị bảy thứ và tích trữ đủ bốn loại đồ ăn thì không quân địch bên ngoài nào, cũng không kẻ phản nghịch bên trong nào, chinh phục được. Bảy trang bị của thành trì là: cột trụ đâm sâu vào đất không lay chuyển; đường thông hào sâu rộng; đường chạy vòng quanh thành cao và rộng; kho vũ khí; quân đội đồn trú đủ binh chủng; người giữ cửa thành hiền trí, thông minh, ngăn người lạ mặt, cho vào người quen biết; và bức thành cao rộng có trét vôi hồ. Bốn loại đồ ăn là cỏ - củi - nước, lúa và lúa mì, mè - đậu - ngũ cốc, và dược phẩm. Rồi Đức Phật đối chiếu từng hình ảnh với đường tu. Lòng tin nơi sự giác ngộ của Như Lai là cột trụ. Xấu hổ (tàm) là đường thông hào. Sợ hãi điều ác (quý) là đường đi vòng quanh. Nghe nhiều, thọ trì, tùy quán Chánh pháp là kho vũ khí. Tinh tấn không bỏ gánh nặng trong thiện pháp là quân đội. Chánh niệm, nhớ được việc làm và lời nói đã lâu ngày, là người giữ cửa thành. Trí tuệ thấy rõ sanh diệt, đưa đến đoạn tận khổ đau, là lớp vôi hồ giữ cho tường thành bền chắc. Bảy pháp ấy gọi là bảy diệu pháp (saddhamma), và mỗi pháp đều dẫn đến cùng một kết quả: "từ bỏ bất thiện, tu tập thiện, từ bỏ có tội, tu tập không tội, gìn giữ tự thân thanh tịnh". Bốn loại lương thực dự trữ được ví với bốn Thiền — sơ Thiền, nhị Thiền, tam Thiền, tứ Thiền — thuộc tăng thượng tâm, hiện tại lạc trú, có được không khó khăn, không mệt nhọc, không phí sức, "để tự mình được an vui, khỏi sự lo ngại, được lạc trú và để bước vào Niết-bàn". Kết luận: Thánh đệ tử thành tựu bảy diệu pháp và bốn Thiền ấy thì không bị Ma chinh phục, không bị ác chinh phục. Bài học cho huynh trưởng và đoàn sinh rất rõ: giữ đạo cũng như giữ thành — phải đủ cả nền móng (niềm tin), hàng rào (tàm quý), khí giới (học pháp), sức người (tinh tấn), người gác cửa (chánh niệm) và lớp áo bảo vệ (trí tuệ); thiếu một món là thành có kẽ hở.

Bố cục bài kinhTheo đúng thứ tự trong kinh văn

  • 1. Mở đầu: thành trì biên địa không bị chinh phục — Thế Tôn nêu nguyên tắc: khi một thành trì biên địa của vua được khéo trang bị đủ bảy trang bị, và bốn loại đồ ăn có được không khó khăn, thì thành trì ấy được gọi là không bị quân địch bên ngoài lẫn kẻ phản nghịch bên trong chinh phục (đoạn 1).
  • 2. Bảy trang bị của thành trì — Kể ra bảy trang bị: cột trụ đâm sâu vào đất; đường thông hào sâu và rộng; đường đi vòng quanh cao và rộng; kho vũ khí gồm cung tên và cây lao; quân đội đồn trú đủ các binh chủng; người giữ cửa thành hiền trí thông minh; và bức thành cao rộng trét vôi hồ (đoạn 2–8).
  • 3. Bốn loại đồ ăn được cất chứa — Cỏ, củi và nước; lúa và lúa mì; mè, đậu, các loại giá đậu và ngũ cốc; cùng dược phẩm như thục tô, sanh tô, dầu, mật, đường bánh, muối (đoạn 9–12).
  • 4. Chuyển sang pháp: Thánh đệ tử không bị Ma chinh phục — Thế Tôn nối ví dụ sang pháp: cũng vậy, khi Thánh đệ tử thành tựu bảy diệu pháp (saddhamma) và bốn Thiền thuộc tăng thượng tâm, vị ấy được gọi là không bị Ma chinh phục, không bị ác chinh phục (đoạn 13).
  • 5. Bảy diệu pháp đối chiếu với bảy trang bị — Lòng tin là cột trụ; xấu hổ là đường thông hào; sợ hãi là đường đi vòng quanh; nghe nhiều là kho vũ khí; tinh tấn là quân đội; chánh niệm là người giữ cửa thành; trí tuệ là lớp vôi hồ trét bên ngoài. Mỗi pháp đều kết bằng cùng một câu: từ bỏ bất thiện, tu tập thiện, từ bỏ có tội, tu tập không tội, gìn giữ tự thân thanh tịnh (đoạn 14–20).
  • 6. Bốn Thiền đối chiếu với bốn loại đồ ăn — Sơ Thiền ứng với cỏ, củi, nước; Thiền thứ hai ứng với lúa và lúa mì; Thiền thứ ba ứng với mè, đậu, ngũ cốc; Thiền thứ tư ứng với dược phẩm. Mỗi Thiền đều nhằm “tự mình được an vui, khỏi sự lo ngại, được lạc trú và để bước vào Niết-bàn” (đoạn 21–24).
  • 7. Kết luận — Lặp lại lời kết: Thánh đệ tử thành tựu bảy diệu pháp và bốn Thiền này thì không bị Ma chinh phục, không bị ác chinh phục (đoạn 25).

Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.

AN 7.67, đoạn 1
Yato kho, bhikkhave, rañño paccantimaṁ nagaraṁ sattahi nagaraparikkhārehi suparikkhataṁ hoti, catunnañca āhārānaṁ nikāmalābhī hoti akicchalābhī akasiralābhī. Idaṁ vuccati, bhikkhave, rañño paccantimaṁ nagaraṁ akaraṇīyaṁ bāhirehi paccatthikehi paccāmittehi.
Này các Tỷ-kheo, khi nào một thành trì biên địa của vua được khéo trang bị với bảy trang bị của một thành trì, và bốn loại đồ ăn có được không khó khăn, có được không mệt nhọc; có được không phí sức, thời này các Tỷ-kheo, thành trì biên địa ấy được gọi là không bị chinh phục bởi quân địch ở bên ngoài và kẻ đồng minh phản nghịch ở bên trong.
“Mendicants, when a king’s frontier citadel is well provided with seven essentials and gets four kinds of sustenance when needed, without trouble or difficulty, it is then called a king’s frontier citadel that cannot be overrun by external foes and enemies.
AN 7.67, đoạn 2
Idha, bhikkhave, rañño paccantime nagare esikā hoti gambhīranemā sunikhātā acalā asampavedhī. Iminā paṭhamena nagaraparikkhārena suparikkhataṁ hoti rañño paccantimaṁ nagaraṁ abbhantarānaṁ guttiyā bāhirānaṁ paṭighātāya.
Ở đây, này các Tỷ-kheo, trong thành trì biên địa của vua có một cột trụ đâm sâu vào đất, khéo đào sâu, không bị dao động, không bị lay chuyển. Với trang bị thành trì thứ nhất này là thành trì biên địa của vua được khéo trang bị, để bảo vệ những người ở trong thành và để chống cự những người bên ngoài.
Firstly, a citadel has a pillar with deep foundations, firmly embedded, imperturbable and unshakable. This is the first essential with which a king’s frontier citadel is well provided, to defend those within and repel those outside.
AN 7.67, đoạn 13
Evamevaṁ kho, bhikkhave, yato ariyasāvako sattahi saddhammehi samannāgato hoti, catunnañca jhānānaṁ ābhicetasikānaṁ diṭṭhadhammasukhavihārānaṁ nikāmalābhī hoti akicchalābhī akasiralābhī. Ayaṁ vuccati, bhikkhave, ariyasāvako akaraṇīyo mārassa akaraṇīyo pāpimato.
Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, khi nào Thánh đệ tử thành tựu với bảy diệu pháp và bốn Thiền thuộc tăng thượng tâm, hiện tại lạc trú, có được không khó khăn, có được không mệt nhọc, có được không phí sức, thời này các Tỷ-kheo, Thánh đệ tử này được gọi là không bị Ma chinh phục, không bị ác chinh phục.
In the same way, when a noble disciple has seven good qualities, and they get the four absorptions—blissful meditations in this life that belong to the higher mind—when they want, without trouble or difficulty, they are then called a noble disciple who cannot be overrun by Māra, who cannot be overrun by the Wicked One.
AN 7.67, đoạn 14
Evamevaṁ kho, bhikkhave, ariyasāvako saddho hoti, saddahati tathāgatassa bodhiṁ ‘itipi so …pe… buddho bhagavā’ti. Saddhesiko, bhikkhave, ariyasāvako akusalaṁ pajahati, kusalaṁ bhāveti; sāvajjaṁ pajahati, anavajjaṁ bhāveti; suddhaṁ attānaṁ pariharati.
Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, Thánh đệ tử có lòng tin, tin tưởng ở sự giác ngộ của Như Lai: “Ðây là Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Ðiều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn”. Với lòng tin làm cột trụ, này các Tỷ-kheo, Thánh đệ tử từ bỏ bất thiện, tu tập thiện, từ bỏ có tội, tu tập không có tội, gìn giữ tự thân thanh tịnh.
in the same way a noble disciple has faith in the Realized One’s awakening: ‘That Blessed One is perfected, a fully awakened Buddha, accomplished in knowledge and conduct, holy, knower of the world, supreme guide for those fit for training, teacher of gods and humans, awakened, blessed.’ A noble disciple with faith as their pillar gives up the unskillful and develops the skillful, they give up the blameworthy and develop the blameless, and they keep themselves pure.
AN 7.67, đoạn 15
Evamevaṁ kho, bhikkhave, ariyasāvako hirīmā hoti, hirīyati kāyaduccaritena vacīduccaritena manoduccaritena, hirīyati pāpakānaṁ akusalānaṁ dhammānaṁ samāpattiyā. Hirīparikkho kho, bhikkhave, ariyasāvako akusalaṁ pajahati, kusalaṁ bhāveti; sāvajjaṁ pajahati, anavajjaṁ bhāveti; suddhaṁ attānaṁ pariharati.
Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, Thánh đệ tử có lòng xấu hổ. Vị ấy xấu hổ vì thân làm ác, vì miệng nói ác, vì ý nghĩ ác. Vị ấy xấu hổ vì bị rơi vào các ác, bất thiện pháp. Lấy xấu hổ làm con đường thông hào, này các Tỷ-kheo, Thánh đệ tử từ bỏ bất thiện, tu tập thiện, từ bỏ có tội, tu tập không tội, gìn giữ tự thân thanh tịnh.
in the same way a noble disciple has a conscience. They’re conscientious about bad conduct by way of body, speech, and mind, and conscientious about having any bad, unskillful qualities. A noble disciple with a conscience as their moat gives up the unskillful and develops the skillful, they give up the blameworthy and develop the blameless, and they keep themselves pure.
AN 7.67, đoạn 17
Evamevaṁ kho, bhikkhave, ariyasāvako bahussuto hoti …pe… diṭṭhiyā suppaṭividdhā. Sutāvudho, bhikkhave, ariyasāvako akusalaṁ pajahati, kusalaṁ bhāveti; sāvajjaṁ pajahati, anavajjaṁ bhāveti; suddhaṁ attānaṁ pariharati.
Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, Thánh đệ tử là người nghe nhiều, thọ trì điều đã được nghe, cất chứa điều đã được nghe. Những pháp nào, sơ thiện, trung thiện, hậu thiện, có nghĩa, có văn, nói lên Phạm hạnh hoàn toàn viên mãn thanh tịnh. Các pháp như vậy được nghe nhiều, được thọ trì, được đọc cho thành thục, được ý khéo tùy quán, được khéo thể nhập với tri kiến. Lấy nghe nhiều làm vũ khí, này các Tỷ-kheo, Thánh đệ tử từ bỏ bất thiện, tu tập thiện, từ bỏ có tội, tu tập không tội, gìn giữ tự thân thanh tịnh.
in the same way a noble disciple is very learned. They remember and keep what they’ve learned. These teachings are good in the beginning, good in the middle, and good in the end, meaningful and well-phrased, describing a spiritual practice that’s entirely full and pure. They are very learned in such teachings, remembering them, reciting them, mentally scrutinizing them, and penetrating them theoretically. A noble disciple with learning as their weapon gives up the unskillful and develops the skillful, they give up the blameworthy and develop the blameless, and they keep themselves pure.
AN 7.67, đoạn 19
Evamevaṁ kho, bhikkhave, ariyasāvako satimā hoti paramena satinepakkena samannāgato cirakatampi cirabhāsitampi saritā anussaritā. Satidovāriko, bhikkhave, ariyasāvako akusalaṁ pajahati, kusalaṁ bhāveti; sāvajjaṁ pajahati, anavajjaṁ bhāveti; suddhaṁ attānaṁ pariharati.
Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, vị Thánh đệ tử sống có chánh niệm thành tựu tối thắng niệm tuệ, nhớ đến và tùy niệm việc làm đã lâu ngày, lời nói đã lâu ngày. Với niệm làm người giữ cửa thành, này các Tỷ kheo, Thánh đệ tử từ bỏ bất thiện, tu tập thiện pháp từ bỏ có tội, tu tập không tội, gìn giữ tự thân thanh tịnh.
in the same way a noble disciple is mindful. They have utmost mindfulness and alertness, and can remember and recall what was said and done long ago. A noble disciple with mindfulness as their gatekeeper gives up the unskillful and develops the skillful, they give up the blameworthy and develop the blameless, and they keep themselves pure.
AN 7.67, đoạn 20
Evamevaṁ kho, bhikkhave, ariyasāvako paññavā hoti udayatthagāminiyā paññāya samannāgato ariyāya nibbedhikāya sammā dukkhakkhayagāminiyā. Paññāvāsanalepanasampanno, bhikkhave, ariyasāvako akusalaṁ pajahati, kusalaṁ bhāveti; sāvajjaṁ pajahati, anavajjaṁ bhāveti; suddhaṁ attānaṁ pariharati.
Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, Thánh đệ tử là người có trí tuệ, thành tựu trí tuệ về sanh diệt, với sự Thánh thể nhập vào con đường đưa đến đoạn tận khổ đau. Với trí tuệ làm lớp vôi hồ trét bên ngoài, này các Tỷ-kheo, Thánh đệ tử từ bỏ bất thiện, tu tập thiện, từ bỏ có tội, tu tập không tội, gìn giữ tự thân thanh tịnh.
in the same way a noble disciple is wise. They have the wisdom of arising and passing away which is noble, penetrative, and leads to the complete ending of suffering. A noble disciple with wisdom as their wall gives up the unskillful and develops the skillful, they give up the blameworthy and develop the blameless, and they keep themselves pure.
Chữ PāliNghĩaGhi chú
nagarathành trì, thành phốO day la "rañño paccantimaṁ nagaraṁ" — thanh tri bien dia cua vua.
nagaraparikkhāratrang bị của thành trìBay mon trang bi, ban Sujato dich la "seven essentials".
saddhammadiệu phápBay dieu phap ma Thanh de tu thanh tuu.
ariyasāvakaThánh đệ tử
saddhālòng tinVi nhu cot tru (esikā) cua thanh tri.
hirixấu hổ (tàm)Vi nhu duong thong hao (parikkhā).
ottappasợ hãi (quý)Vi nhu duong di vong quanh thanh (anupariyāyapatha).
bahussutanghe nhiều, đa vănVi nhu kho vu khi (āvudha).
vīriyatinh tấnVi nhu quan doi don tru (balakāya).
satichánh niệmVi nhu nguoi giu cua thanh (dovārika).
paññātrí tuệVi nhu lop voi ho tret ngoai buc thanh (vāsanalepana).
jhānaThiền (thiền-na)Bon Thien thuoc tang thuong tam (ābhicetasika), hien tai lac tru.
ābhicetasikathuộc tăng thượng tâm
diṭṭhadhammasukhavihārahiện tại lạc trú
Māra / pāpimantMa / Ác ma"akaraṇīyo mārassa akaraṇīyo pāpimato": khong bi Ma chinh phuc, khong bi ac chinh phuc.
nibbānaNiết-bàn"okkamanāya nibbānassa": de buoc vao Niet-ban.

Xin thưa đây là một trong những ví dụ được dựng công phu nhất của Tăng Chi Bộ: ĐỦ MƯỜI MỘT VẾ, vế nào cũng khớp vế nấy — bảy trang bị ứng với bảy pháp, bốn kho lương ứng với bốn Thiền.

Thế Tôn mở đầu bằng một thành trì biên địa của vuathành ở BIÊN GIỚI, tức chỗ giáp mặt với nguy hiểm, không phải kinh đô yên ổn.

Bảy trang bị của thành: cột trụ đâm sâu vào đất; đường thông hào sâu rộng; đường đi vòng quanh; kho vũ khí; quân đội đồn trú; người giữ cửa thành; và bức thành trét vôi hồ.

Bốn kho lương: cỏ củi nước; lúa và lúa mì; mè đậu ngũ cốc; và dược phẩm“có được không khó khăn, không mệt nhọc, không phí sức”.

Rồi Ngài lật sang pháp, và xin thưa từng cặp một — vì cái hay nằm ở chỗ KHỚP.

LÒNG TIN là CỘT TRỤ (saddhesiko). Cột trụ thì “đâm sâu vào đất, khéo đào sâu, KHÔNG BỊ DAO ĐỘNG, KHÔNG BỊ LAY CHUYỂN”lòng tin phải CẮM SÂU, không phải dựng tạm.

XẤU HỔ là ĐƯỜNG THÔNG HÀO (hiri). SỢ HÃI là ĐƯỜNG ĐI VÒNG QUANH (ottappa).

Xin thưa hai chữ này rất hay đi đôi trong kinh: hiri là XẤU HỔ VỚI CHÍNH MÌNH, ottappa là DÈ DẶT TRƯỚC HẬU QUẢmột cái ở trong, một cái ở ngoài, đúng như hào ở sát chân thành và đường tuần ở vòng ngoài.

NGHE NHIỀU là KHO VŨ KHÍ (bahussuta). Vũ khí cất trong kho thì KHÔNG DÙNG ĐẾN LÚC YÊNnhưng phải CÓ SẴN trước khi giặc tới.

TINH TẤN là QUÂN ĐỘI ĐỒN TRÚ (viriya). CHÁNH NIỆM là NGƯỜI GIỮ CỬA THÀNH (sati).

Xin thưa hình ảnh người giữ cửa rất đáng nhớ: kinh tả người ấy “hiền trí, thông minh”NGĂN người lạ, CHO người quen VÀO. Chánh niệm không phải là ĐÓNG HẾT CỬA — mà là BIẾT AI ĐANG VÀO.

TRÍ TUỆ là LỚP VÔI HỒ TRÉT NGOÀI THÀNH (paññā). Lớp ngoài cùngcái giữ cho cả bức thành khỏi mòn, khỏi thấm.

Và xin để ý: mỗi pháp trong bảy pháp đều kết bằng ĐÚNG MỘT CÂU: “từ bỏ bất thiện, tu tập thiện, từ bỏ có tội, tu tập không tội, GÌN GIỮ TỰ THÂN THANH TỊNH”.

Rồi BỐN THIỀN ứng với BỐN KHO LƯƠNG — và đây là chỗ con thấy sâu nhất của bài kinh.

Vì sao Thiền lại ví với LƯƠNG THỰC, chứ không ví với vũ khí hay tường thành?

Xin thưa vì tường thành giữ cho khỏi MẤT, còn lương thực giữ cho khỏi ĐÓI. Bảy pháp là để GIỮ; bốn Thiền là để NUÔI.

Kinh nói rõ mục đích của bốn Thiền: “TỰ MÌNH ĐƯỢC AN VUI, khỏi sự lo ngại, được LẠC TRÚ và để bước vào Niết-bàn”an vui NGAY BÂY GIỜ, không phải để dành.

Một thành trì tường cao mà kho rỗng thì không cần đánh cũng thua. Người tu giữ giới thật nghiêm mà trong lòng không có một chút an vui nào thì sớm muộn cũng kiệt.

Xin thưa lời cuối cho anh chị em Huynh Trưởng. Bài kinh này rất tiện để vẽ lên bảng: vẽ một cái thành, ghi bảy chữ lên bảy chỗ, và bốn chữ vào kho.

Và xin nhớ chỗ Ngài chọn thành BIÊN ĐỊA: Ngài KHÔNG hứa một chỗ không có giặcNgài chỉ cách để giặc KHÔNG CHIẾM ĐƯỢC.

Xin thưa một ghi nhận về trang, không dám sửa thầm.bản dựng đầu, TOÀN BỘ phần văn xuôi do trang soạn cho bài này — phần xuất xứ và sáu trong bảy mục bố cụcbị viết KHÔNG CÓ DẤU tiếng Việt, thí dụ “Loi mo dau: thanh tri bien dia khong bi chinh phuc”. Đó là lỗi của người soạn trang, không phải của bản dịch. Chúng con đã viết lại toàn bộ phần ấy; các ô trích lời kinh giữ nguyên, không đụng tới một chữ nào.

  • “Chánh niệm là đóng hết các cửa lại.” Người giữ cửa trong kinh là người “hiền trí, thông minh”NGĂN người lạ, CHO người quen vào. Chánh niệm là BIẾT AI ĐANG VÀO, không phải bịt kín.
  • “Bốn Thiền là phần thưởng cuối con đường.” Kinh ví bốn Thiền với LƯƠNG THỰC — thứ ăn dọc đường, “tự mình được an vui… ngay hiện tại”, không phải để dành.
  • “Có giới là đủ, khỏi cần an vui.” Thành tường cao mà kho rỗng thì không cần đánh cũng thua.
  • “Nghe nhiều là học cho biết nhiều chuyện.” Kinh ví với KHO VŨ KHÍphải có sẵn TRƯỚC khi giặc tới, chứ không phải đợi hữu sự mới đi tìm.
  • “Tu đúng thì không còn giặc.” Ngài chọn thành BIÊN ĐỊAchỗ giáp mặt nguy hiểm. Kinh nói thành KHÔNG BỊ CHIẾM, chứ không nói không có giặc.
  • Ngành Oanh. Vẽ một cái thành và chỉ ba chỗ: cột trụ là LÒNG TIN, người giữ cửa là NHỚ MÌNH ĐANG LÀM GÌ, kho lương là NIỀM VUI.
  • Ngành Thiếu. Học đủ bảy cặptrang bị nào ứng với pháp nào.
  • Ngành Thanh và Huynh Trưởng. Bàn kỹ: vì sao Thiền được ví với LƯƠNG THỰC chứ không phải với tường thành?kho lương của mình hiện còn bao nhiêu?
  • Vì sao Thế Tôn chọn thành trì BIÊN ĐỊA?
  • Kể bảy trang bị và bảy pháp tương ứng.
  • Người giữ cửa thành ví cho pháp nào, và làm gì?
  • Vì sao bốn Thiền được ví với lương thực?
  • Câu kết lặp lại sau mỗi pháp là câu nào?

Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Bài này đã qua một lượt soi lại độc lập. Muốn đọc trọn bài kinh, xin xem nguyên văn ba thứ tiếng. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.