G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển Tăng Chi Bộ · AN 7.47
Hai Ngàn Năm Trăm Con Vật Được Thả

Kinh Lửa (2)

Dutiyaaggi Sutta — AN 7.47 · Pāli · Việt · Anh

Tam TạngTạng KinhTrung BộKinh Lửa (2)

Một Bà-la-môn sắp mở tế đàn lớnhai ngàn năm trăm con vật đã bị dắt tới trụ tế đàn. Ông tới hỏi Thế Tôn. Và cuối bài kinh, ông THẢ HẾT, cho chúng “ăn cỏ xanh, uống nước mát, hưởng gió mát”.

  • Bộ — Tăng Chi Bộ, Chương Bảy Pháp, kinh 47
  • Phẩm — Đại Tế Đàn
  • Người hỏi — Bà-la-môn Uggatasarīra
  • Bản Việt — Hoà thượng Thích Minh Châu, nhan đề Lửa

Bà-la-môn Uggatasarīra sửa soạn một cuộc tế đàn lớn, hai ngàn năm trăm con vật đã bị dắt tới trụ tế đàn để giết. Ông đến gặp Thế Tôn và ba lần lặp lại lời nghe được: nhen lửa tế và dựng trụ tế đàn thì "có quả lớn, có lợi ích lớn". Ba lần Thế Tôn chỉ đáp rằng Ngài cũng có nghe như vậy — không xác nhận, cũng không bác. Ông tưởng hai bên đồng ý với nhau hoàn toàn. Tôn giả Ānanda liền chỉ cho ông cách hỏi đúng: đừng đem lời đồn ra hỏi Như Lai, mà hãy thưa rằng con muốn nhen lửa, muốn dựng trụ tế đàn, xin Thế Tôn giáo giới cho con được hạnh phúc an lạc lâu dài. Khi được hỏi đúng cách, Thế Tôn dạy: người sắp tế đàn, ngay trước khi tế lễ, đã dựng lên ba cây kiếm bất thiện đưa đến khổ — ý kiếm (khởi ý muốn giết chừng ấy con vật), ngữ kiếm (ra lệnh giết), thân kiếm (tự tay khởi sự việc giết). Người ấy nghĩ "tôi làm công đức" mà lại làm phi công đức, nghĩ "tôi tìm con đường đưa đến cõi lành" mà lại tìm con đường đưa đến cõi dữ. Kế đó Thế Tôn chuyển nghĩa chữ "lửa". Có ba ngọn lửa cần đoạn tận, tránh xa, không nên thân cận: lửa tham, lửa sân, lửa si — vì người bị chúng chinh phục sẽ làm ác hạnh về thân, lời, ý, và sau khi thân hoại mạng chung sanh vào cõi dữ. Lại có ba ngọn lửa đáng được cung kính, tôn trọng, cúng dường: lửa đáng cung kính là cha mẹ (vì từ đó mà mình được sanh ra), lửa gia chủ là — theo đúng bản Việt — “những người con, những người vợ, những người phục dịch, những người đưa tin, hoặc những người làm công” (Pāli: puttā, dārā, dāsā, pessā, kammakarā), và lửa đáng cúng dường là các Sa-môn, Bà-la-môn sống kham nhẫn nhu hòa, tự điều phục, tự an chỉ, tự lắng dịu. Còn lửa củi thì chỉ cần khi nhen lên, khi chăm sóc, khi dập tắt, khi để một bên. Nghe xong, Bà-la-môn xin quy y trọn đời làm đệ tử cư sĩ, và thả hết hai ngàn năm trăm con vật, cho chúng ăn cỏ xanh, uống nước mát, hưởng gió mát.

Bố cục bài kinhTheo đúng thứ tự trong kinh văn

  • 1. Duyên khởi: tế đàn lớn của Bà-la-môn Uggatasarīra — Tại Jetavana; năm trăm con bò đực, nghé đực, nghé cái, dê, cừu được dắt đến trụ tế đàn (đoạn 1).
  • 2. Ba lần hỏi và ba lần đáp — Bà-la-môn ba lần nói "nhen lửa và dựng trụ tế đàn có quả lớn"; Thế Tôn ba lần đáp "Ta cũng có nghe"; ông kết luận hai bên hoàn toàn đồng nhau (đoạn 2).
  • 3. Tôn giả Ānanda chỉ cách hỏi đúng — Không nên đem lời nghe ra hỏi Như Lai, mà nên xin Thế Tôn giáo giới, thuyết dạy để được hạnh phúc an lạc lâu dài (đoạn 3); Bà-la-môn hỏi lại đúng cách (đoạn 4).
  • 4. Ba cây kiếm bất thiện dựng lên trước khi tế đàn — Kinh LIỆT KÊ theo thứ tự “thân kiếm, ngữ kiếm, ý kiếm” (đoạn 5.3), nhưng KHAI TRIỂN theo thứ tự ngược lại: Ý KIẾM — khởi ý muốn giết chừng ấy con vật (đoạn 5); NGỮ KIẾM — ra lệnh giết (đoạn 6); THÂN KIẾM — tự mình khởi sự việc giết (đoạn 7). Và người ấy nghĩ “tôi làm công đức” mà lại làm phi công đức.
  • 5. Ba ngọn lửa cần đoạn tận — Lửa tham, lửa sân, lửa si — cần đoạn tận, tránh xa, không nên thân cận, vì đưa đến ác hạnh thân-khẩu-ý và sanh vào cõi dữ (đoạn 8-11).
  • 6. Ba ngọn lửa đáng cung kính, cúng dường — Lửa đáng cung kính (cha mẹ), lửa gia chủ (vợ con, người phục dịch, người làm công), lửa đáng cúng dường (Sa-môn, Bà-la-môn tự điều phục); còn lửa củi thì tùy thời nhen lên, chăm sóc, dập tắt, để một bên (đoạn 12-16).
  • 7. Bà-la-môn quy y và thả các con vật — Xin làm đệ tử cư sĩ trọn đời quy ngưỡng, thả hết hai ngàn năm trăm con vật cho chúng sống (đoạn 17).

Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.

AN 7.47:3
“na kho, brāhmaṇa, tathāgatā evaṁ pucchitabbā: ‘sutaṁ metaṁ, bho gotama, aggissa ādānaṁ yūpassa ussāpanaṁ mahapphalaṁ hoti mahānisaṁsan’ti. Evaṁ kho, brāhmaṇa, tathāgatā pucchitabbā: ‘ahañhi, bhante, aggiṁ ādātukāmo, yūpaṁ ussāpetukāmo. Ovadatu maṁ, bhante, bhagavā. Anusāsatu maṁ, bhante, bhagavā yaṁ mama assa dīgharattaṁ hitāya sukhāyā’”ti.
Này Bà-la-môn, không nên hỏi Như Lai rằng: "Tôi được nghe như sau, thưa Tôn giả Gotama: "Nhen nhúm ngọn lửa và dựng lên trụ tế đàn có quả lớn, có lợi ích lớn". Này Bà-la-môn, cần hỏi Như Lai như sau: "Bạch Thế Tôn, con muốn nhen nhúm ngọn lửa, con muốn dựng lên trụ tế đàn. Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy giáo giới cho con! Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy thuyết dạy cho con, để con được hạnh phúc an lạc lâu dài!"
“Brahmin, you shouldn’t ask the Buddha in this way. You should ask in this way: ‘Sir, I want to kindle the sacrificial fire and raise the sacrificial post. May the Buddha please advise and instruct me. It will be for my lasting welfare and happiness.’”
AN 7.47:5.1-5.3
“Aggiṁ, brāhmaṇa, ādento yūpaṁ ussāpento pubbeva yaññā tīṇi satthāni ussāpeti akusalāni dukkhudrayāni dukkhavipākāni. Katamāni tīṇi? Kāyasatthaṁ, vacīsatthaṁ, manosatthaṁ.
Này Bà-la-môn, người nhen nhúm ngọn lửa, dựng lên trụ tế đàn, trước khi tế lễ đàn, dựng lên ba cây kiếm bất thiện đưa đến khổ sanh, khổ dị thục. Thế nào là ba? Thân kiếm, ngữ kiếm, ý kiếm.
“Even before kindling the sacrificial fire and raising the sacrificial post, one raises three unskillful knives which ripen and result in suffering. What three? The knives of the body, speech, and mind.
AN 7.47:5.6
So ‘puññaṁ karomī’ti apuññaṁ karoti, ‘kusalaṁ karomī’ti akusalaṁ karoti, ‘sugatiyā maggaṁ pariyesāmī’ti duggatiyā maggaṁ pariyesati.
Vị ấy nghĩ rằng: "Tôi làm công đức", lại làm bất thiện; nghĩ rằng: "Tôi tìm con đường đưa đến cõi lành", lại tìm con đường đưa đến cõi dữ.
Thinking, ‘May I make goodness’, one makes wickedness. Thinking, ‘May I do good’, one does bad. Thinking, ‘May I seek the path to a good rebirth’, one seeks the path to a bad rebirth.
AN 7.47:8
Tayome, brāhmaṇa, aggī pahātabbā parivajjetabbā, na sevitabbā. Katame tayo? Rāgaggi, dosaggi, mohaggi.
Này Bà-la-môn, ba ngọn lửa này cần phải đoạn tận, cần phải tránh xa. Thế nào là ba? Lửa tham, lửa sân, lửa si.
Brahmin, these three fires should be given up and shunned, not cultivated. What three? The fires of greed, hate, and delusion.
AN 7.47:12-13
Tayo kho, brāhmaṇa, aggī sakkatvā garuṁ katvā mānetvā pūjetvā sammā sukhaṁ parihātabbā. Katame tayo? Āhuneyyaggi, gahapataggi, dakkhiṇeyyaggi. […] Idha, brāhmaṇa, yassa te honti mātāti vā pitāti vā, ayaṁ vuccati, brāhmaṇa, āhuneyyaggi. Taṁ kissa hetu? Atohayaṁ, brāhmaṇa, āhuto sambhūto.
Ba lửa này, này Bà-la-môn, được cung kính, được tôn trọng, được cúng dường, phải đem lại chánh lạc. Thế nào là ba? Lửa đáng cung kính, lửa gia chủ, lửa đáng cúng dường. […] Ở đây, này Bà-la-môn, những người mẹ, những người cha của người ấy, này Bà-la-môn, đây gọi là lửa đáng cung kính. Vì sao? Vì từ đó lửa đáng cung kính này khiến cho mang lại, khiến cho sanh ra.
Brahmin, you should properly and happily take care of three fires, honoring, respecting, esteeming, and venerating them. What three? The fire of those worthy of offerings dedicated to the gods. The fire of a householder. And the fire of those worthy of a religious donation. […] Your mother and father are called the fire of those worthy of offerings dedicated to the gods. Why is that? Since it is from them that you’ve been incubated and produced.
AN 7.47:15.2
Idha, brāhmaṇa, ye te samaṇabrāhmaṇā parappavādā paṭiviratā khantisoracce niviṭṭhā ekamattānaṁ damenti, ekamattānaṁ samenti, ekamattānaṁ parinibbāpenti, ayaṁ vuccati, brāhmaṇa, dakkhiṇeyyaggi.
Ở đây, này Bà-la-môn, những Sa-môn, Bà-la-môn nào từ bỏ kiêu mạn, phóng dật, sống kham nhẫn nhu hòa; mỗi người điều phục tự ngã; mỗi người an chỉ tự ngã; mỗi người lắng dịu tự ngã. Này Bà-la-môn, đây gọi là ngọn lửa đáng được cúng dường.
The ascetics and brahmins who refrain from intoxication and negligence, are settled in patience and gentleness, and who tame, calm, and extinguish themselves are called the fire of those worthy of a religious donation.
AN 7.47:16.1
Ayaṁ kho pana, brāhmaṇa, kaṭṭhaggi kālena kālaṁ ujjaletabbo, kālena kālaṁ ajjhupekkhitabbo, kālena kālaṁ nibbāpetabbo, kālena kālaṁ nikkhipitabbo”ti.
Còn lửa củi này, này Bà-la-môn, cần phải thường thường nhen đốt nó lên, cần phải thường thường chăm sóc duy trì, cần phải thường thường dập tắt, cần phải thường thường để một bên.
But the wood fire, brahmin, should, from time to time, be fanned, watched over with equanimity, extinguished, or put aside.”
AN 7.47:17.4-17.5
Esāhaṁ, bho gotama, pañca usabhasatāni muñcāmi jīvitaṁ demi, pañca vacchatarasatāni muñcāmi jīvitaṁ demi, pañca vacchatarisatāni muñcāmi jīvitaṁ demi, pañca ajasatāni muñcāmi jīvitaṁ demi, pañca urabbhasatāni muñcāmi jīvitaṁ demi. Haritāni ceva tiṇāni khādantu, sītāni ca pānīyāni pivantu, sīto ca nesaṁ vāto upavāyatan”ti.
Và thưa Tôn giả Gotama, con sẽ thả năm trăm con bò đực và cho chúng sống; con sẽ thả năm trăm con nghé đực và cho chúng sống; con sẽ thả năm trăm con nghé cái và cho chúng sống; con sẽ thả năm trăm con dê và cho chúng sống; con sẽ thả năm trăm con cừu và cho chúng sống. Hãy để chúng ăn cỏ xanh; hãy để chúng uống nước mát; hãy để gió thổi chúng mát.
Worthy Gotama, I now set free these five hundred bulls, five hundred bullocks, five hundred heifers, five hundred goats, and five hundred rams. I give them life! May they eat grass and drink cool water and enjoy a cool breeze!”
Chữ PāliNghĩaGhi chú
yaññatế đàn, lễ tếmahāyañña: tế đàn lớn
yūpatrụ tế đàn (cột buộc con vật để tế)
aggilửachữ then chốt của kinh: lửa tế đàn được chuyển thành lửa tham-sân-si và ba lửa đáng cung kính
satthacây kiếm, daokāyasattha, vacīsattha, manosattha: thân kiếm, ngữ kiếm, ý kiếm
akusalabất thiện
dukkhudraya, dukkhavipākađưa đến khổ sanh, khổ dị thục (quả báo là khổ)
rāgaggi, dosaggi, mohaggilửa tham, lửa sân, lửa si
āhuneyyaggilửa đáng cung kínhchỉ cha mẹ
gahapataggilửa gia chủ — chỉ con cái, vợ, người phục dịch, người đưa tin, người làm công (puttā, dārā, dāsā, pessā, kammakarā)chỉ vợ con, người phục dịch, người làm công
dakkhiṇeyyaggilửa đáng được cúng dườngchỉ các Sa-môn, Bà-la-môn tự điều phục
kaṭṭhaggilửa củi
duccaritaác hạnh (về thân, lời, ý)
apāya, duggati, vinipāta, nirayacõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục
puñña / apuññacông đức / phi công đức
upāsakađệ tử cư sĩ
khantisoraccakham nhẫn nhu hòa

Xin thưa bài kinh này có một cuộc đối thoại rất khéo ở đầu, và con muốn anh chị em để ý cho kỹ, vì nó dạy cả cách HỎI.

Bà-la-môn Uggatasarīra đang sắp đặt một tế đàn lớn: năm trăm con bò đực, năm trăm nghé đực, năm trăm nghé cái, năm trăm con dê, năm trăm con cừu ĐÃ ĐƯỢC DẮT ĐẾN TRỤ TẾ ĐÀN.

Xin để ý: chuyện đã tới bước ấy rồi. Hai ngàn năm trăm con vật đang bị buộc, chờ giết.

Ông tới gặp Thế Tôn và nói ra điều ông NGHE ĐƯỢC: “nhen nhúm ngọn lửa và dựng lên trụ tế đàn CÓ QUẢ LỚN, CÓ LỢI ÍCH LỚN”. Ông nói vậy BA LẦN.

Và ba lần, Thế Tôn chỉ đáp rằng NGÀI CŨNG CÓ NGHE NHƯ VẬY. Không xác nhận. Không bác.

Ông tưởng hai bên đồng ý với nhau hoàn toàn.

Rồi Tôn giả ĀNANDA bước vào — và ngài chỉ cho ông cách hỏi ĐÚNG: “không nên hỏi Như Lai rằng: TÔI ĐƯỢC NGHE NHƯ SAU…” mà nên thưa: con MUỐN nhen lửa, con MUỐN dựng trụ tế đàn — xin Thế Tôn GIÁO GIỚI cho con, để con được hạnh phúc an lạc lâu dài.

Xin thưa đoạn này con thấy quý lắm, và rất đáng dạy. Đem LỜI ĐỒN ra hỏi thì chỉ nhận được câu “ta cũng có nghe”. Đem VIỆC MÌNH ĐANG ĐỊNH LÀM ra hỏi thì mới nhận được lời dạy.

Và ngay khi được hỏi đúng cách, Thế Tôn dạy — dạy rất thẳng: người sắp tế đàn, TRƯỚC KHI tế lễ, đã DỰNG LÊN BA CÂY KIẾM bất thiện đưa đến khổ.

Kinh LIỆT KÊ theo thứ tự “thân kiếm, ngữ kiếm, ý kiếm”, nhưng KHAI TRIỂN theo thứ tự ngược lại — xin bác để ý kẻo ghép nhầm: Ý KIẾM là khởi ý muốn giết chừng ấy con vật; NGỮ KIẾM là ra lệnh giết; THÂN KIẾM là tự mình khởi sự việc giết.

Xin thưa thứ tự khai triển ấy mới đúng với sự thật: CÁI Ý ĐI TRƯỚC. Con vật chưa chết, dao chưa rút — mà ba cây kiếm đã dựng lên rồi.

Và câu tiếp theo là câu buồn nhất bài kinh: vị ấy nghĩ rằng “TÔI LÀM CÔNG ĐỨC”, lại làm PHI CÔNG ĐỨC; nghĩ rằng “TÔI TÌM CON ĐƯỜNG ĐƯA ĐẾN CÕI LÀNH”, lại tìm con đường đưa đến CÕI DỮ.

Xin thưa: người này KHÔNG phải kẻ ác. Ông thành tâm tin rằng mình đang làm việc phước. Cái hại nằm ở chỗ TIN SAI, không phải ở chỗ ác tâm.

Rồi Thế Tôn làm một việc rất khéo: Ngài CHUYỂN NGHĨA CHỮ “LỬA”. Ông tới hỏi về lửa tế đàn — Ngài nói về những ngọn lửa khác.

BA NGỌN LỬA CẦN ĐOẠN TẬN, TRÁNH XA, KHÔNG NÊN THÂN CẬN: LỬA THAM, LỬA SÂN, LỬA SI — vì người bị chúng chinh phục sẽ làm ác hạnh về thân, lời, ý.

BA NGỌN LỬA ĐÁNG ĐƯỢC CUNG KÍNH, TÔN TRỌNG, CÚNG DƯỜNG:

LỬA ĐÁNG CUNG KÍNH — là CHA MẸ. Vì sao gọi vậy? Vì TỪ ĐÓ MÀ MÌNH ĐƯỢC SANH RA.

LỬA GIA CHỦ — theo đúng bản Việt là “những người con, những người vợ, những người phục dịch, những người đưa tin, hoặc những người làm công” (Pāli: puttā, dārā, dāsā, pessā, kammakarā).

LỬA ĐÁNG CÚNG DƯỜNG — là các Sa-môn, Bà-la-môn “từ bỏ kiêu mạn, phóng dật, sống KHAM NHẪN NHU HOÀ; mỗi người ĐIỀU PHỤC TỰ NGÃ, AN CHỈ TỰ NGÃ, LẮNG DỊU TỰ NGÔ.

Xin thưa chỗ chuyển nghĩa này rất đẹp. Ông Bà-la-môn cả đời chăm sóc một ngọn lửa trên bàn thờ. Đức Phật chỉ cho ông BA ngọn lửa khác — và cả ba đều là NGƯỜI SỐNG chung quanh ông.

Còn LỬA CỦI — tức ngọn lửa thật, lửa nấu bếp — thì Ngài nói rất bình thản: “cần phải thường thường NHEN ĐỐT nó lên, cần phải thường thường CHĂM SÓC DUY TRÌ, cần phải thường thường DẬP TẮT, cần phải thường thường ĐỂ MỘT BÊN”.

Xin thưa: Ngài KHÔNG bảo lửa củi là xấu. Ngài chỉ hạ nó xuống đúng chỗ của nó — một việc bếp núc, không phải một việc thiêng.

Và bài kinh kết bằng một cảnh mà con nghĩ không ai đọc xong mà quên được. Bà-la-môn xin quy y trọn đời, rồi thưa: con sẽ THẢ năm trăm con bò đực và CHO CHÚNG SỐNG; thả năm trăm con nghé đực và cho chúng sống; thả nghé cái, thả dê, thả cừu…

Và kinh còn kể thêm ba việc nhỏ mà rất thương: cho chúng “ĂN CỎ XANH, UỐNG NƯỚC MÁT, và HƯỞNG GIÓ MÁT”.

Xin thưa chi tiết ấy là cách kinh cho thấy lòng ông đã đổi thật. Thả ra là một việc. Còn nghĩ tới cỏ, tới nước, tới gió cho chúng — đó là đã THƯƠNG rồi.

Xin thưa lời cuối cho anh chị em. Bài này con nghĩ nên dạy quanh hai điểm, đừng dừng ở chuyện tế đàn — vì tế đàn thì các em không gặp.

Điểm thứ nhất: CÁCH HỎI. Đem lời đồn đi hỏi thì chỉ nhận được lời đồn. Đem việc mình đang định làm ra hỏi thì mới được dạy.

Điểm thứ hai: BA NGỌN LỬA ĐÁNG KÍNH đều là NGƯỜI ĐANG SỐNG QUANH MÌNH. Cha mẹ là “lửa đáng cung kính”. Người trong nhà và người làm công là “lửa gia chủ”. Không phải chăm một ngọn lửa ở đâu xa.

  • “Ba cây kiếm là ba việc giết.” Kinh LIỆT KÊ là thân–ngữ–ý nhưng KHAI TRIỂN ngược lại: Ý KIẾM (khởi ý muốn giết) → NGỮ KIẾM (ra lệnh) → THÂN KIẾM (tự tay khởi sự). Cái ý đi trước, khi chưa con vật nào chết.
  • “Ông Bà-la-môn ấy là người ác.” Ông thành tâm tin mình đang làm công đức. Kinh nói: nghĩ “tôi làm công đức” mà lại làm phi công đứchại ở chỗ TIN SAI.
  • “Đức Phật cấm nhen lửa.” Về lửa củi, Ngài nói bình thản: nhen lên, chăm sóc, dập tắt, để một bênmột việc bếp núc, không phải việc thiêng.
  • “Ba lửa đáng kính là ba thứ trên bàn thờ.” Cả ba đều là NGƯỜI ĐANG SỐNG: cha mẹ; con cái, vợ, người phục dịch, người đưa tin, người làm công; và các Sa-môn, Bà-la-môn tự điều phục.
  • Ngành Oanh. Kể đoạn cuối: ông thả hết hai ngàn năm trăm con vật, cho chúng ăn cỏ xanh, uống nước mát, hưởng gió mát.
  • Ngành Thiếu. Học CÁCH HỎI của Tôn giả Ānanda: đừng đem lời đồn đi hỏi.
  • Ngành Thanh và Huynh Trưởng. Học ba ngọn lửa đáng kính: cả ba đều là người đang sống quanh mình.
  • Tôn giả Ānanda chỉ cho ông cách hỏi thế nào?
  • Ba cây kiếm được dựng lên khi nào?
  • Ba ngọn lửa đáng cung kính là gì?
  • Cuối bài kinh ông Bà-la-môn làm gì?

Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Bài này đã qua một lượt soi lại độc lập. Lượt soi ấy chỉ ra 3 chỗ cần xem lại; chỗ nào là lỗi thật thì chúng tôi đã sửa và ghi rõ ở Phần IV. Muốn đọc trọn bài kinh, xin xem nguyên văn ba thứ tiếng. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.