Một Tỷ-kheo hỏi: thế nào mới thật là “SỐNG THEO PHÁP”? Thế Tôn nêu BỐN hạng người trông rất giỏi — học thông suốt, giảng rộng rãi, tụng đọc nhiều, suy tầm nhiều — mà vẫn CHƯA phải. Chỗ hỏng nằm ở đúng ba chữ: “DÙNG TRỌN CẢ NGÀY”.
Phần I · Xuất Xứ- Bộ — Tăng Chi Bộ, Chương Năm Pháp, kinh 73
- Phẩm — Chiến Sĩ (Yodhājīvavagga)
- Người hỏi — một Tỷ-kheo (kinh không nêu tên)
- Đọc kèm — AN 5.25 (năm chi phần nhiếp thọ) và AN 6.51 (sáu cách học pháp)
Kinh AN 5.73 "Sống Theo Pháp (1)" mở đầu bằng câu hỏi của một Tỷ-kheo: người ta hay nói "sống theo pháp, sống theo pháp", vậy thế nào mới thật là sống theo pháp? Đức Phật trả lời bằng cách nêu ra bốn hạng người mà thoạt nhìn ai cũng tưởng là đang tu rất giỏi, nhưng thật ra chưa phải là sống theo pháp. Hạng thứ nhất học thông suốt chín phần giáo pháp — Khế kinh, Ứng tụng, Ký thuyết, Phúng tụng… — nhưng dùng trọn cả ngày để học thuộc lòng, bỏ phế sống độc cư an tịnh, không chuyên chú vào nội tâm an chỉ; đó là "thông đạt nhiều kinh điển, nhưng không sống theo pháp". Hạng thứ hai giảng pháp rộng rãi cho người khác suốt ngày, cũng bỏ phế độc cư: "thuyết trình nhiều, nhưng không sống theo pháp". Hạng thứ ba đọc tụng suốt ngày: "đọc tụng nhiều, nhưng không sống theo pháp". Hạng thứ tư suy tầm, tùy quán pháp trong tâm suốt ngày: "suy tầm nhiều, nhưng không sống theo pháp". Rồi Thế Tôn chỉ ra hạng thứ năm: Tỷ-kheo cũng học thuộc lòng pháp như trên, nhưng KHÔNG dùng trọn cả ngày cho việc ấy, KHÔNG phế bỏ sống độc cư an tịnh, và nỗ lực chuyên chú vào nội tâm an chỉ. Đó mới là vị sống theo pháp. Điểm quan trọng cần thấy cho rõ: Phật không hề chê việc học kinh, giảng pháp, tụng kinh hay suy nghĩ về pháp — bốn việc ấy đều tốt. Ngài chỉ cảnh giác chỗ "dùng trọn cả ngày" cho một việc đến mức bỏ mất phần thực hành lắng tâm. Học nhiều mà tâm không lắng thì vẫn chưa an trú trong pháp. Kinh kết bằng lời sách tấn quen thuộc: điều gì một bậc Đạo Sư cần làm cho đệ tử vì lòng thương tưởng, Ngài đã làm xong; nay "đây là những gốc cây, đây là những căn nhà trống, hãy tu Thiền, chớ có phóng dật, chớ có để về sau sẽ phải hối tiếc". Với Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử, bài kinh nhắc rất thiết thực: soạn bài, dạy đoàn sinh, tụng kinh, nghiên cứu giáo lý — tất cả đều cần, nhưng đừng để mất thời khắc tĩnh tâm hành trì của chính mình.
Bố cục bài kinhTheo đúng thứ tự trong kinh văn
- 1. Câu hỏi của một Tỷ-kheo — Một Tỷ-kheo đến đảnh lễ Thế Tôn và hỏi: "Sống theo pháp, sống theo pháp" được nói đến như vậy; cho đến như thế nào một Tỷ-kheo là vị sống theo pháp?
- 2. Học thuộc lòng nhiều (pariyattibahulo) — Tỷ-kheo học thông suốt chín phần giáo pháp, nhưng dùng trọn cả ngày để học thuộc lòng, bỏ phế sống độc cư an tịnh, không chuyên chú vào nội tâm an chỉ — gọi là thông đạt nhiều kinh điển, nhưng không sống theo pháp.
- 3. Thuyết trình nhiều (paññattibahulo) — Tỷ-kheo thuyết pháp rộng rãi cho người khác như đã được nghe, được học, nhưng dùng trọn cả ngày trình bày pháp, bỏ phế độc cư — gọi là thuyết trình nhiều, nhưng không sống theo pháp.
- 4. Đọc tụng nhiều (sajjhāyabahulo) — Tỷ-kheo đọc tụng pháp rộng rãi, dùng trọn cả ngày để tụng đọc, bỏ phế độc cư — gọi là đọc tụng nhiều, nhưng không sống theo pháp.
- 5. Suy tầm nhiều (vitakkabahulo) — Tỷ-kheo với tâm tùy tầm tùy tứ, tùy quán pháp, dùng trọn cả ngày suy tầm về pháp, bỏ phế độc cư — gọi là suy tầm nhiều, nhưng không sống theo pháp.
- 6. Thế nào là sống theo pháp (dhammavihārī) — Tỷ-kheo học thuộc lòng pháp nhưng KHÔNG dùng trọn cả ngày để học thuộc lòng, KHÔNG phế bỏ sống độc cư an tịnh, nỗ lực chuyên chú vào nội tâm an chỉ — như vậy là sống theo pháp.
- 7. Lời kết sách tấn tu thiền — Thế Tôn tổng kết năm hạng vừa nêu, nói rằng điều bậc Đạo Sư cần làm cho đệ tử Ngài đã làm, rồi chỉ ra gốc cây và căn nhà trống: "hãy tu Thiền, chớ có phóng dật".
Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.
| Chữ Pāli | Nghĩa | Ghi chú |
|---|---|---|
| dhammavihārī | sống theo pháp; người an trú trong pháp | Chữ then chốt của bài kinh; chính là câu hỏi mở đầu. |
| pariyatti | pháp học, sự học thuộc lòng kinh điển | pariyattibahulo = học thuộc lòng nhiều / thông đạt nhiều kinh điển. |
| paññatti | sự trình bày, thuyết giảng | paññattibahulo = thuyết trình nhiều. |
| sajjhāya | sự đọc tụng, trùng tuyên | sajjhāyabahulo = đọc tụng nhiều. |
| vitakka | tầm, sự suy nghĩ khởi lên | vitakkabahulo = suy tầm nhiều; đi chung với vicāra (tứ). |
| paṭisallāna | độc cư an tịnh, ẩn cư yên lặng | riñcati paṭisallānaṁ = bỏ phế sống độc cư an tịnh. |
| ajjhattaṁ cetosamatha | nội tâm an chỉ; sự tịnh chỉ của tâm bên trong | |
| jhāyatha | hãy tu Thiền | Lời sách tấn quen thuộc: Jhāyatha, mā pamādattha. |
| pamāda | phóng dật, buông lung | mā pamādattha = chớ có phóng dật. |
| rukkhamūla, suññāgāra | gốc cây, căn nhà trống | Hai chỗ ngồi thiền được Phật thường chỉ ra. |
| suttaṁ, geyyaṁ, veyyākaraṇaṁ, gāthaṁ, udānaṁ, itivuttakaṁ, jātakaṁ, abbhutadhammaṁ, vedallaṁ | Khế kinh, Ứng tụng, Ký thuyết, Phúng tụng, Không hỏi tự nói, Như thị thuyết, Bổn sanh, Vị tằng hữu pháp, Trí giải (Phương quảng) | Chín phần giáo pháp (navaṅga). |
Xin thưa bài kinh này mở đầu bằng một câu hỏi rất hay, và con nghĩ ai học Phật lâu năm cũng nên tự hỏi:
“SỐNG THEO PHÁP, SỐNG THEO PHÁP, bạch Thế Tôn, được nói đến như vậy. Cho đến như thế nào, bạch Thế Tôn, Tỷ-kheo là vị sống theo pháp?”
Xin để ý người hỏi nhận ra rằng ai cũng NÓI câu ấy — nhưng nói mãi thì chữ mòn đi, và không còn ai hỏi nó thật sự nghĩa là gì.
Thế Tôn KHÔNG trả lời thẳng. Ngài nêu BỐN hạng người mà thoạt nhìn ai cũng tưởng là đang tu rất giỏi — rồi nói: chưa phải.
(1) HỌC THUỘC LÒNG NHIỀU (pariyattibahulo): vị ấy học thông suốt CHÍN PHẦN GIÁO PHÁP — Khế kinh, Ứng tụng, Ký thuyết, Phúng tụng, Không hỏi tự nói, Như thị thuyết, Bổn sanh, Vị tằng hữu pháp, Trí giải.
(2) THUYẾT TRÌNH NHIỀU (paññattibahulo): thuyết pháp cho người khác một cách rộng rãi, đúng như đã được nghe, được học.
(3) ĐỌC TỤNG NHIỀU (sajjhāyabahulo): đọc tụng pháp một cách rộng rãi.
(4) SUY TẦM NHIỀU (vitakkabahulo): với tâm tùy tầm tùy tứ, với ý tùy quán pháp.
Xin thưa bốn việc ấy ĐỀU LÀ VIỆC TỐT CẢ — xin nhấn mạnh điều này kẻo hiểu lầm. Học kinh, giảng pháp, tụng kinh, suy nghĩ về pháp — Thế Tôn KHÔNG hề chê một việc nào.
Vậy hỏng ở đâu? Hỏng ở đúng MỘT CỤM CHỮ, và cụm ấy lặp lại y hệt cả bốn lần:
“Vị ấy DÙNG TRỌN CẢ NGÀY để học thuộc lòng pháp, BỎ PHẾ SỐNG ĐỘC CƯ AN TỊNH, KHÔNG NỖ LỰC CHUYÊN CHÚ VÀO NỘI TÂM AN CHỈ.”
Xin thưa con thấy chỗ này rất tinh tế, và xin nói cho thật rõ. Bài kinh KHÔNG chê việc học. Nó chỉ vào chỗ LẤY VIỆC TỐT ẤY CHIẾM HẾT NGÀY, đến mức mất luôn phần lắng tâm.
Và đây là chỗ hạng thứ năm khác bốn hạng kia — khác đúng bằng mấy chữ PHỦ ĐỊNH:
Vị ấy cũng học thuộc lòng pháp như trên, NHƯNG KHÔNG dùng trọn cả ngày để học thuộc lòng, KHÔNG phế bỏ sống độc cư an tịnh, và NỖ LỰC chuyên chú vào NỘI TÂM AN CHỈ.
“Như vậy là Tỷ-kheo SỐNG THEO PHÁP.”
Xin thưa con thấy chỗ hay nhất là: hạng thứ năm KHÔNG học ít hơn. Vẫn thông suốt chín phần giáo pháp như hạng thứ nhất. Chỉ khác ở chỗ CÒN CHỪA THỜI GIAN cho việc lắng tâm.
Kinh kết bằng lời sách tấn rất quen thuộc, và câu này con thấy thấm lắm: “điều gì bậc Đạo Sư cần phải làm cho các đệ tử vì hạnh phúc, vì lòng thương tưởng, vì lòng từ khởi lên — Ta đã LÀM XONG.”
Rồi: “ĐÂY LÀ NHỮNG GỐC CÂY, ĐÂY LÀ NHỮNG CĂN NHÀ TRỐNG. HÃY TU THIỀN, CHỚ CÓ PHÓNG DẬT, CHỚ CÓ ĐỂ VỀ SAU SẼ PHẢI HỐI TIẾC.”
Xin thưa lời cuối cho anh chị em, và con nghĩ bài này nói đúng vào chỗ của người Huynh Trưởng.
Bốn hạng bị nêu ra là ĐÚNG BỐN VIỆC anh chị em làm quanh năm: soạn bài, dạy đoàn sinh, tụng kinh, nghiên cứu giáo lý.
Tất cả đều cần, và Thế Tôn KHÔNG bảo bỏ. Ngài chỉ nhắc: đừng để mất thời khắc tĩnh tâm HÀNH TRÌ của chính mình.
Vì kinh nói rất thẳng: học nhiều mà tâm không lắng thì VẪN CHƯA an trú trong pháp.
Phần V · Chỗ Thường Hiểu Lầm- “Kinh này chê việc học kinh, giảng pháp.” KHÔNG. Bốn việc ấy đều tốt. Chỗ bị chỉ ra là “DÙNG TRỌN CẢ NGÀY” đến mức bỏ phế độc cư an tịnh.
- “Vậy thì học ít lại cho đủ giờ ngồi thiền.” Hạng thứ năm vẫn thông suốt chín phần giáo pháp y như hạng thứ nhất — không học ít hơn.
- “Sống theo pháp là sống ẩn dật.” Kinh nói vị ấy vẫn học, vẫn thuộc — chỉ thêm phần nỗ lực chuyên chú vào NỘI TÂM AN CHỈ.
- “Suy nghĩ nhiều về pháp thì chắc là tu.” Hạng thứ tư tùy tầm tùy tứ, tùy quán pháp suốt ngày — vẫn được kể là CHƯA sống theo pháp.
- Ngành Oanh. Một câu thôi: học thuộc bài là quý, mà ngồi yên một chút cũng quý.
- Ngành Thiếu. Kể bốn hạng rồi hỏi: em thuộc hạng nào? và em có phút nào yên trong tuần không?
- Ngành Thanh và Huynh Trưởng. Đọc kỹ cụm “dùng trọn cả ngày”. Rồi tự hỏi thật lòng: trong một tuần lo việc đoàn, mình còn giữ được thời khắc hành trì nào cho chính mình?
- Câu hỏi mở đầu bài kinh là gì?
- Bốn hạng chưa sống theo pháp là những hạng nào?
- Cụm chữ nào lặp lại ở cả bốn hạng?
- Hạng thứ năm khác bốn hạng kia ở chỗ nào?
- Lời sách tấn cuối kinh nói gì?
Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Việt của Hoà thượng Thích Minh Châu; bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Bài này đã qua một lượt soi lại độc lập. Muốn đọc trọn bài kinh, xin xem nguyên văn ba thứ tiếng. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.






