G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển Tiểu Bộ · Ud 1.10
Phật Tự Thuyết · Lời Dạy Ngắn Nhất

Kinh Bāhiya

Bāhiya Sutta — Ud 1.10 · Pāli · Việt · Anh

Tam TạngTạng KinhTiểu BộKinh Bāhiya

Ông Bāhiya từ bờ biển chạy suốt tới Sāvatthī, gặp Đức Phật giữa đường khất thực, và nài xin ba lần. Hai lần đầu Ngài từ chối: “không phải thời”. Ông thưa: không ai biết tai nạn về mạng sống lúc nào đến. Lần thứ ba Ngài nói một câu — và ngay sau đó ông bị bò húc chết.

  • Bộ — Tiểu Bộ, Kinh Phật Tự Thuyết (Udāna) 1.10, Phẩm Bồ Đề
  • Nhân vậtBāhiya Dāruciriya (“Bāhiya mặc áo vỏ cây”), sống ở Suppāraka bên bờ biển
  • Chỗ mở đầu — ông tưởng mình đã là A-La-Hán vì được dân chúng cung kính cúng dường
  • Người cảnh tỉnh — một vị thiên nhân vốn là bà con huyết thống đời trước

Kinh Bāhiya nằm trong Kinh Phật Tự Thuyết (Udāna), Chương Một — Phẩm Bồ Đề, bài thứ mười. Kinh mở đầu theo lối quen thuộc: Thế Tôn trú ở Sāvatthī, tại Jetavana, khu vườn ông Anāthapiṇḍika. Lúc bấy giờ có ông Bāhiya Dāruciriya (Bāhiya mặc áo vỏ cây) sống ở Suppāraka bên bờ biển, được dân chúng cung kính, tôn trọng, cúng dường đầy đủ bốn món vật dụng. Vì được kính trọng như vậy, ông khởi lên ý nghĩ rằng mình đã là bậc A-la-hán hoặc đang đi trên con đường A-la-hán. Một vị thiên nhân, vốn là bà con huyết thống đời trước, vì lòng thương tưởng, hiện đến nói thẳng rằng ông không phải A-la-hán, cũng chưa bước vào con đường A-la-hán, và chỉ đường cho ông: ở phương Bắc có thành Sāvatthī, nơi Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác đang trú. Bāhiya xúc động, lập tức rời Suppāraka, mỗi nơi chỉ nghỉ một đêm, đi thẳng đến Jetavana. Gặp lúc Thế Tôn đang đi khất thực trong thành, ông chạy theo, đảnh lễ dưới chân Thế Tôn và ba lần khẩn cầu: "Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy thuyết pháp cho con, Thiện Thệ hãy thuyết pháp cho con." Hai lần đầu Thế Tôn từ chối vì "không phải thời", đang giữa đường khất thực. Bāhiya thưa rằng không ai biết được tai nạn về mạng sống lúc nào đến. Đến lần thứ ba, Thế Tôn dạy một bài pháp cực ngắn: "Trong cái thấy, sẽ chỉ là cái thấy. Trong cái nghe, sẽ chỉ là cái nghe. Trong cái thọ tưởng, sẽ chỉ là cái thọ tưởng. Trong cái thức tri, sẽ chỉ là các thức tri." Khi ấy ông không còn "do cái ấy", không còn "ở nơi ấy", không là đời này, không là đời sau, không là đời chặng giữa — và đó là đoạn tận khổ đau. Ngay khi nghe lời dạy vắn tắt ấy, tâm Bāhiya được giải thoát khỏi các lậu hoặc, không có chấp thủ. Thế Tôn ra đi không bao lâu thì một con bò con húc chết ông. Trở về, Thế Tôn dạy chư Tỳ-kheo hỏa táng và xây tháp cho ông, và xác nhận Bāhiya là bậc hiền trí, đã thực hành pháp và tùy pháp, không phiền nhiễu Ngài vì tranh luận, "Bāhiya Dāruciriya đã nhập Niết Bàn". Kinh kết bằng bài kệ cảm hứng (udāna) nói về nơi mà đất, nước, lửa, gió không đứng chân được — nơi không sao chiếu sáng, mặt trời mặt trăng không tỏa sáng, mà cũng không có bóng tối; và bậc mâu-ni, bà-la-môn tự mình thấy biết thì thoát khỏi sắc và vô sắc, thoát khỏi khổ và lạc.

Bố cục bài kinhTheo đúng thứ tự trong kinh văn

  • 1. Duyên khởi tại Sāvatthī và ngã mạn của Bāhiya (Ud 1.10:1) — Thế Tôn trú ở Sāvatthī, Jetavana. Bāhiya Dāruciriya sống ở Suppāraka bên bờ biển, được cung kính cúng dường, khởi ý nghĩ mình đã là A-la-hán hoặc đang đi trên đường A-la-hán.
  • 2. Vị thiên nhân cảnh tỉnh (Ud 1.10:2–3) — Vị thiên nhân vốn là bà con huyết thống đời trước nói rõ ông chưa phải A-la-hán, và chỉ ông đến Sāvatthī nơi Thế Tôn, bậc A-la-hán Chánh Đẳng Giác đang trú.
  • 3. Cuộc hành trình gấp rút (Ud 1.10:4) — Bāhiya rời Suppāraka ngay, mỗi chỗ chỉ nghỉ một đêm, đến Jetavana; chư Tỳ-kheo cho biết Thế Tôn đã vào làng khất thực.
  • 4. Ba lần khẩn cầu thuyết pháp (Ud 1.10:5–7) — Bāhiya gặp Thế Tôn đang khất thực, đảnh lễ và ba lần cầu pháp; hai lần đầu Thế Tôn nói "không phải thời", Bāhiya nêu lẽ vô thường của mạng sống.
  • 5. Lời dạy cốt tủy (Ud 1.10:8) — "Trong cái thấy, sẽ chỉ là cái thấy…" cho đến "không là đời này, không là đời sau, không là đời chặng giữa. Như vậy là đoạn tận khổ đau."
  • 6. Bāhiya chứng ngộ (Ud 1.10:9) — Ngay khi nghe bài pháp vắn tắt ấy, tâm Bāhiya được giải thoát khỏi các lậu hoặc, không có chấp thủ.
  • 7. Bāhiya mạng chung (Ud 1.10:10) — Thế Tôn ra đi không bao lâu, một con bò con (bò mẹ có nghé con, theo Pāli gāvī taruṇavacchā) húc chết Bāhiya.
  • 8. Hỏa táng, dựng tháp và lời xác chứng (Ud 1.10:11–12) — Thế Tôn dạy chư Tỳ-kheo hỏa táng, dựng tháp; khi được hỏi về sanh thú, Ngài dạy Bāhiya là bậc hiền trí, hành trì pháp tùy pháp, đã nhập Niết Bàn.
  • 9. Bài kệ cảm hứng (Ud 1.10:13–15) — Kệ về nơi đất, nước, lửa, gió không chấp trước; sao, mặt trời, mặt trăng không chiếu sáng, cũng không có bóng tối; bậc mâu-ni tự mình thấy biết thì thoát khỏi sắc, vô sắc, khổ và lạc.

Mỗi đoạn ghi nguyên văn Pāli, rồi bản Việt, rồi bản tiếng Anh. Số bên trái là số đoạn trong kinh, để đối chiếu được.

Xin thưa trước: phần này có 1 đoạn chúng tôi chưa đối chiếu được câu tiếng Việt với bản in — kho dữ liệu gốc không có bản Việt cho phần này. Phần Pāli và tiếng Anh thì đối chiếu được.
Ud 1.10:1.2
ekaṁ samayaṁ bhagavā sāvatthiyaṁ viharati jetavane anāthapiṇḍikassa ārāme.
Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Jetavana, khu vườn ông Anàthapindika.
At one time the Buddha was staying near Sāvatthī in Jeta's Grove, Anāthapiṇḍika's monastery.
Ud 1.10:2.2
neva kho tvaṁ, bāhiya, arahā, nāpi arahattamaggaṁ vā samāpanno.
Này Bàhiya, Ông không phải là A-la-hán hay đang đi trên con đường A-la-hán.
Bāhiya, you're not a perfected one, nor on the path to perfection.
Ud 1.10:5.3
desetu me, bhante, bhagavā dhammaṁ; desetu sugato dhammaṁ,
Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy thuyết pháp cho con, Thiện Thệ hãy thuyết pháp cho con.
Sir, let the Blessed One teach me the Dhamma! Let the Holy One teach me the Dhamma!
Ud 1.10:8.1–8.2
Tasmātiha te, bāhiya, evaṁ sikkhitabbaṁ: 'diṭṭhe diṭṭhamattaṁ bhavissati, sute sutamattaṁ bhavissati, mute mutamattaṁ bhavissati, viññāte viññātamattaṁ bhavissatī'ti.
Vậy này Bàhiya, Ông cần phải học tập như sau: "Trong cái thấy, sẽ chỉ là cái thấy. Trong cái nghe, sẽ chỉ là cái nghe. Trong cái thọ tưởng, sẽ chỉ là cái thọ tưởng. Trong cái thức tri, sẽ chỉ là các thức tri."
In that case, Bāhiya, you should train like this: 'In the seen will be merely the seen; in the heard will be merely the heard; in the thought will be merely the thought; in the known will be merely the known.'
Ud 1.10:8.9–8.10
tato tvaṁ, bāhiya, nevidha na huraṁ na ubhayamantarena. Esevanto dukkhassā'ti.
Ông không là đời này, không là đời sau, không là đời chặng giữa. Như vậy là đoạn tận khổ đau.
you won't be in this life or the next or between the two. Just this is the end of suffering.
Ud 1.10:9.1
Atha kho bāhiyassa dārucīriyassa bhagavato imāya saṅkhittāya dhammadesanāya tāvadeva anupādāya āsavehi cittaṁ vimucci.
Tâm của Bàhiya Dàruciriya được giải thoát khỏi các lậu hoặc, không có chấp thủ.
Then, due to this brief Dhamma teaching of the Buddha, Bāhiya's mind was right away freed from defilements by not grasping.
Ud 1.10:10.2
Atha kho acirapakkantassa bhagavato bāhiyaṁ dārucīriyaṁ gāvī taruṇavacchā adhipatitvā jīvitā voropesi.
Thế Tôn ra đi không bao lâu, một con bò con húc chết Bàhiya Dàruciriya.
But soon after the Buddha had left, a cow with a baby calf charged at Bāhiya and took his life.
Ud 1.10:12.6
Parinibbuto, bhikkhave, bāhiyo dārucīriyo'ti.
Bàhiya Dàruciriya đã nhập Niết Bàn.
Bāhiya of the Bark Cloth has become fully quenched.
Ud 1.10:14.1–14.2 (kệ udāna)
Yattha āpo ca pathavī, tejo vāyo na gādhati;
Chỗ nào nước và đất,
Lửa, gió không chấp trước,
Where water and earth, fire and air have no footing—
Lưu ý: chúng tôi chưa đối chiếu được câu tiếng Việt này với bản in.
Chữ PāliNghĩaGhi chú
udānalời cảm hứng ngữ, lời Phật tự thuyết (không do ai hỏi mà tự nói ra)
diṭṭhe diṭṭhamattaṁtrong cái thấy chỉ là cái thấymattaṁ = "chỉ chừng ấy", không thêm bớt, không dựng lên cái "tôi thấy"
sute sutamattaṁtrong cái nghe chỉ là cái nghe
mute mutamattaṁtrong cái cảm nhận (ngửi, nếm, xúc chạm) chỉ là cái cảm nhậnHT. Thích Minh Châu dịch là "thọ tưởng"
viññāte viññātamattaṁtrong cái thức tri (biết bằng ý) chỉ là cái thức tri
anupādāyakhông chấp thủ, không nắm giữ
āsavalậu hoặc — các dòng ô nhiễm chảy rỉ trong tâm
arahā / arahattamaggabậc A-la-hán / con đường đưa đến quả A-la-hán
parinibbutađã nhập Niết Bàn (viên tịch)
nevidha na huraṁ na ubhayamantarenakhông là đời này, không là đời sau, không là đời chặng giữa
devatāchư thiên, thiên nhân
dārucīriya"mặc áo vỏ cây" — biệt hiệu của tôn giả Bāhiya
muni / monenabậc mâu-ni (bậc tịch mặc) / do sự tịch mặc, trí tuệ của bậc mâu-ni

Chỗ mở đầu ít người để ý. Bāhiya không phải người ngoại đạo xấu. Ông là người tu thật, được cúng dường thật — và chính sự cung kính ấy làm ông tưởng mình đã chứng. Kinh chỉ ra một cái bẫy rất cụ thể: được người khác kính trọng dễ làm mình lầm về chính mình.

Vì sao Ngài từ chối hai lần. Ngài nói “không phải thời” — đang giữa đường khất thực. Đây không phải sự khó tính. Nhưng lý do Bāhiya đưa ra thì không cãi được: không ai biết tai nạn về mạng sống lúc nào đến. Và ông đúng — ông chỉ còn vài giờ.

Bài pháp: bốn vế, một câu. Trong cái thấy chỉ là cái thấy; trong cái nghe chỉ là cái nghe; trong cái cảm nhận chỉ là cái cảm nhận; trong cái nhận biết chỉ là cái nhận biết. Chữ then chốt là “chỉ là”mattaṁ. Không thêm gì vào. Cái thấy dừng ở chỗ thấy, không kéo theo một câu chuyện.

Vế sau còn khó hơn. Khi ấy ông không còn “do cái ấy”, không còn “ở nơi ấy”; không là đời này, không là đời sau, không là đời chặng giữa. Câu này không giải thích được bằng lời — và kinh cũng không giải thích. Nó chỉ nói: như vậy là đoạn tận khổ đau.

Cái chết ngay sau đó — vì sao chi tiết ấy quan trọng. Nếu ông sống thêm mấy chục năm, bài kinh sẽ là một câu chuyện đẹp. Nhưng ông chết ngay, bị một con bò mẹ có nghé húc. Lý do ông nài nỉ hoá ra là thật. Bài kinh không dạy về cái chết — nhưng cái chết ấy làm mọi chữ trong đó nặng thêm.

Đức Phật xác chứng bằng chữ rất gọn. Ngài bảo hoả táng, dựng tháp, và nói Bāhiya là bậc hiền trí, đã thực hành pháp và tùy pháp, không phiền nhiễu Ta vì tranh luận. Chi tiết cuối đáng chú ý: ông không hỏi thêm câu nào.

  • “Chứng ngộ cần nhiều năm.” Bāhiya chứng ngay khi nghe. Nhưng ông đã tu nhiều năm trước đó — bài pháp là giọt cuối, không phải cả bình.
  • “Trong cái thấy chỉ là cái thấy nghĩa là đừng suy nghĩ.” Nghĩa là không thêm vào cái đã thấy. Suy nghĩ đúng lúc vẫn là suy nghĩ.
  • “Đức Phật từ chối vì Bāhiya chưa xứng.” Ngài nói không phải thời — đang khất thực. Rồi Ngài dạy ngay khi lý do của ông đứng vững.
  • Ngành Oanh. Chỉ lấy vế đầu, làm thật: nhìn một bông hoa, chỉ nhìn thôi, đừng nói gì về nó. Ba mươi giây.
  • Ngành Thiếu. Chữ “chỉ là”. Hỏi: giữa việc thấy một bạn và việc nghĩ về bạn ấy, khoảng cách bao xa?
  • Ngành Thanh & Huynh Trưởng. Chỗ mở đầu: được cung kính làm người ta lầm về chính mình. Đây là bài kinh nên đọc khi nhận chức vụ trong đoàn.
  • Vì sao được người khác kính trọng lại nguy?
  • Chỉ là — thêm vào cái đã thấy nghĩa là thêm gì?
  • Bāhiya chết ngay sau đó. Chi tiết ấy đổi gì trong cách em đọc bài kinh?
  • Ngài khen ông không phiền nhiễu vì tranh luận. Vì sao đó là lời khen?

Nguyên văn Pāli chép từ ấn bản Mahāsaṅgīti — tệp dữ liệu gốc bilara-data của suttacentral.net, từng đoạn có đánh số. Bản tiếng Anh của Tỳ-kheo Sujato. Bài này đã qua một lượt soi lại độc lập. Lượt soi ấy chỉ ra 2 chỗ cần xem lại; chỗ nào là lỗi thật thì chúng tôi đã sửa và ghi rõ ở Phần IV. Muốn đọc trọn bài kinh, xin xem nguyên văn Pāli–Anh. Thấy chỗ nào khác ấn bản in, xin báo cho chúng tôi.