G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển TẠNG LUẬT · TIỂU PHẨM · CHƯƠNG 2 / 12
TẠNG LUẬT · TIỂU PHẨM · CHƯƠNG 2 / 12

Chương Biệt Trú — Sống Riêng Để Chuộc Lỗi

Pārivāsikakkhandhaka — chương 2 của Tiểu Phẩm (Cūḷavagga)

Tam TạngTạng LuậtChương Biệt Trú

Đây là giới luật của người xuất gia. Đoàn sinh và Huynh Trưởng là cư sĩ, không thọ những giới này. Đọc để hiểu và kính trọng nếp sống của chư Tăng Ni, và để học cái tinh thần đứng sau mỗi điều luật — chứ không phải để đem áp vào sinh hoạt đoàn.

Chương này chép phận sự của vị đang chịu biệt trú (parivāsa) — hình thức đi kèm các giới Tăng Tàn. Điều đáng chú ý nhất: người ấy mỗi ngày phải tự nói ra rằng mình đang chịu phạt, cho mọi vị mới tới đều biết. Không ai giấu giùm, mà cũng không ai được nêu lại.

Nhóm này nằm ở đâu trong Tam TạngVị trí, số giới và bản dịch

  • Tạng — Tạng Luật (Vinaya Piṭaka)
  • Phần — Hợp Phần (Khandhaka) › Tiểu Phẩm (Cūḷavagga)
  • Chương — Chương thứ 2 trong 12 chương Tiểu Phẩm
  • Trong Hợp Phần — Hợp Phần có 22 chương: Đại Phẩm 10 + Tiểu Phẩm 12
  • Tên PāliPārivāsikakkhandhaka
  • Bản Việt — Tỳ-khưu Indacanda dịch

Sống thế nào trong thời gian biệt trúMất một số quyền, giữ nguyên tư cách

Vị đang biệt trú phải ngồi cuối chúng, không nhận lễ bái, không nhận người hầu hạ, không được nhận các phận sự danh dự. Nhưng vị ấy vẫn là Tỳ-kheo đầy đủ, vẫn dự Bố-tát, vẫn tu tập bình thường. Mất quyền chứ không mất tư cách.

Phận sự nặng nhất là phải tự trình: mỗi ngày, và mỗi khi có vị khách tới, phải nói rõ mình đang chịu biệt trú vì việc gì. Đây là chỗ khó nhất của hình thức này — không phải cái mất, mà là phải tự nói ra mãi.

Phận sự của vị đang biệt trúMất quyền gì, giữ gì

ViệcTrong thời gian biệt trú
Chỗ ngồiNgồi cuối chúng, sau tất cả các vị khác
Lễ báiKhông nhận lễ bái của vị khác
Người hầuKhông nhận sự phục dịch
Phận sự danh dựKhông được cử làm các việc đại diện chúng
Tự trìnhMỗi ngày và mỗi khi có khách tăng tới đều phải nói rõ mình đang chịu phạt
Tư cáchVẫn là Tỳ-kheo đầy đủ, vẫn dự Bố-tát

Ba điều dễ hiểu lệchĐọc kỹ chỗ này rồi hãy đọc chính văn

  • Che giấu thì thời hạn kéo dài thêm. Nếu vị ấy giấu lỗi mấy ngày trước khi trình thì thời gian biệt trú cộng thêm đúng bấy nhiêu ngày. Luật tính rất sòng phẳng.
  • Xong rồi thì không ai được nhắc lại. Sau khi Tăng chúng làm phép phục hồi, việc coi như xong. Nhắc lại chuyện cũ để hạ người khác là một lỗi riêng.
  • Sống riêng không có nghĩa là bị bỏ rơi. Vị ấy vẫn ở trong chúng, vẫn sinh hoạt. “Biệt trú” là biệt về quyền lợi, không phải biệt về nơi ở.

Học được gì từ nhóm giới nàyĐoàn sinh là cư sĩ — học tinh thần, không thọ giới

  • Ban Huynh Trưởng — Hai điều dùng được ngay: giấu lỗi thì phạt nặng thêm, và xử xong thì không nhắc lại. Điều thứ hai khó giữ hơn điều thứ nhất.
  • Bậc Định — Bàn về “mất quyền chứ không mất tư cách” — cách phạt giữ được phẩm giá của người bị phạt.
  • Ngành Thiếu — Một ý: chuyện đã xử xong rồi thì thôi, đừng đem ra nói mãi.

Câu hỏi để hỏi các emKhông có câu nào chỉ có một đáp án

  • Vì sao phải tự nói ra mình đang chịu phạt, thay vì để người khác thông báo?
  • Giấu lỗi thì bị cộng thêm đúng số ngày đã giấu. Cách tính ấy công bằng ở chỗ nào?
  • Trong đoàn, mình có hay nhắc lại lỗi cũ của ai đó không?
Học tiếp

Đọc tiếp phần nào

Tiểu Phẩm còn nhiều chương nữa, bàn tiếp về cách xử việc và nếp sống trong chúng.

Xem mục lục Tạng Luật

Cấu trúc Hợp Phần — 22 chương, gồm Đại Phẩm 10 chương và Tiểu Phẩm 12 chương — đối chiếu bài Vinaya Piṭaka trên Wikipedia tiếng Anh và mục The Vinaya Pitaka của Access to Insight. Bản Việt do Tỳ-khưu Indacanda dịch. Trang này tóm lược nội dung chương, không chép lại chính văn.