G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển TẠNG LUẬT · TIỂU PHẨM · CHƯƠNG 1 / 12
TẠNG LUẬT · TIỂU PHẨM · CHƯƠNG 1 / 12

Chương Hành Sự — Bảy Cách Tăng Chúng Xử Một Vị

Kammakkhandhaka — chương 1 của Tiểu Phẩm (Cūḷavagga)

Tam TạngTạng LuậtChương Hành Sự

Đây là giới luật của người xuất gia. Đoàn sinh và Huynh Trưởng là cư sĩ, không thọ những giới này. Đọc để hiểu và kính trọng nếp sống của chư Tăng Ni, và để học cái tinh thần đứng sau mỗi điều luật — chứ không phải để đem áp vào sinh hoạt đoàn.

Chương mở đầu Tiểu Phẩm bàn về các hình thức Tăng chúng xử một vị khi khuyên can đã không còn tác dụng. Điểm cần nhớ trước nhất: mọi hình thức ở đây đều gỡ lại được. Không có án chung thân trong Vinaya — người sửa được thì Tăng chúng làm phép thâu hồi.

Nhóm này nằm ở đâu trong Tam TạngVị trí, số giới và bản dịch

  • Tạng — Tạng Luật (Vinaya Piṭaka)
  • Phần — Hợp Phần (Khandhaka) › Tiểu Phẩm (Cūḷavagga)
  • Chương — Chương thứ 1 trong 12 chương Tiểu Phẩm
  • Trong Hợp Phần — Hợp Phần có 22 chương: Đại Phẩm 10 + Tiểu Phẩm 12
  • Tên PāliKammakkhandhaka
  • Bản Việt — Tỳ-khưu Indacanda dịch

Các hình thức hành sựNặng dần, và tất cả đều thâu hồi được

Các hình thức xếp theo mức nặng dần: khiển trách vị hay gây chuyện; chỉ dạy vị chưa đủ hiểu biết mà đã sống riêng; xua đuổi khỏi trú xứ vị làm hư người tại gia; hòa giải buộc vị xúc phạm cư sĩ phải đi xin lỗi; và nặng nhất là ngăn cách (ukkhepanīya) — không cho dự các tăng sự chung.

Cái đáng học không nằm ở danh sách hình phạt, mà ở điều kiện thâu hồi. Chương chép rõ: vị bị xử phải giữ đúng một số phận sự trong thời gian ấy — không nhận lễ bái, không nhận phục dịch, sống khiêm hạ. Làm đủ rồi xin Tăng chúng thâu hồi, và Tăng chúng có bổn phận thâu hồi.

Các hình thức hành sựDùng khi nào, và gỡ ra sao

Hình thứcDùng khiGỡ lại
Khiển trách (tajjanīya)Vị hay gây gổ, kiện cáo trong chúngSửa được thì Tăng thâu hồi
Chỉ dạy (niyassa)Vị thiếu hiểu biết mà sống không nương thầyHọc đủ thì thâu hồi
Xua đuổi (pabbājanīya)Vị làm hư lòng tin của người tại giaSửa được thì cho trở lại
Hòa giải (paṭisāraṇīya)Vị xúc phạm người tại giaĐi xin lỗi xong thì thâu hồi
Ngăn cách (ukkhepanīya)Không nhận lỗi, không sửa lỗi, không bỏ tà kiếnNhận và sửa thì thâu hồi

Ba điều dễ hiểu lệchĐọc kỹ chỗ này rồi hãy đọc chính văn

  • Không có hình phạt vĩnh viễn. Mọi hình thức trong chương này đều kèm cách gỡ. Vinaya xử để người ta sửa, không xử để loại bỏ.
  • Người bị xử vẫn ở trong chúng. Bị ngăn cách nghĩa là không dự tăng sự, chứ không phải bị đuổi khỏi đạo. Vị ấy vẫn là Tỳ-kheo.
  • Tăng chúng có bổn phận thâu hồi. Khi người ta đã làm đủ điều kiện thì chúng phải gỡ, không được giữ mãi. Đây là chỗ luật bảo vệ người bị xử.

Học được gì từ nhóm giới nàyĐoàn sinh là cư sĩ — học tinh thần, không thọ giới

  • Ban Huynh Trưởng — Nguyên tắc mọi hình thức kỷ luật đều phải có đường gỡ nên là điều đầu tiên ghi vào nội quy đoàn.
  • Bậc Định — Bàn về khác nhau giữa xử để người ta sửa và xử để loại người ta ra.
  • Ngành Thiếu — Một ý: phạt là để sửa, và ai sửa được thì phải được nhận lại.

Câu hỏi để hỏi các emKhông có câu nào chỉ có một đáp án

  • Vì sao mọi hình thức xử phạt trong Vinaya đều phải có cách gỡ?
  • Tăng chúng có bổn phận thâu hồi khi người ta đã sửa. Điều đó bảo vệ ai?
  • Trong đoàn, khi phạt một em, mình có nói rõ làm sao để được gỡ chưa?
Học tiếp

Đọc tiếp phần nào

Tiểu Phẩm còn nhiều chương nữa, bàn tiếp về cách xử việc và nếp sống trong chúng.

Xem mục lục Tạng Luật

Cấu trúc Hợp Phần — 22 chương, gồm Đại Phẩm 10 chương và Tiểu Phẩm 12 chương — đối chiếu bài Vinaya Piṭaka trên Wikipedia tiếng Anh và mục The Vinaya Pitaka của Access to Insight. Bản Việt do Tỳ-khưu Indacanda dịch. Trang này tóm lược nội dung chương, không chép lại chính văn.