G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển TẠNG LUẬT · ĐẠI PHẨM · CHƯƠNG 6 / 10
TẠNG LUẬT · ĐẠI PHẨM · CHƯƠNG 6 / 10

Chương Dược Phẩm — Thuốc Men Và Thực Phẩm

Bhesajjakkhandhaka — chương 6 của Đại Phẩm (Mahāvagga)

Tam TạngTạng LuậtChương Dược Phẩm

Đây là giới luật của người xuất gia. Đoàn sinh và Huynh Trưởng là cư sĩ, không thọ những giới này. Đọc để hiểu và kính trọng nếp sống của chư Tăng Ni, và để học cái tinh thần đứng sau mỗi điều luật — chứ không phải để đem áp vào sinh hoạt đoàn.

Chương này bàn một việc rất thực: người xuất gia bệnh thì dùng thuốc thế nào. Vì mỗi ngày chỉ được ăn trước giữa trưa, câu hỏi “cái này là thuốc hay là thức ăn” trở thành câu hỏi thiết thân — và chương này trả lời bằng cách chia thời hạn giữ theo bốn mức.

Nhóm này nằm ở đâu trong Tam TạngVị trí, số giới và bản dịch

  • Tạng — Tạng Luật (Vinaya Piṭaka)
  • Phần — Hợp Phần (Khandhaka) › Đại Phẩm (Mahāvagga)
  • Chương — Chương thứ 6 trong 10 chương Đại Phẩm
  • Trong Hợp Phần — Hợp Phần có 22 chương: Đại Phẩm 10 + Tiểu Phẩm 12
  • Tên PāliBhesajjakkhandhaka
  • Bản Việt — Tỳ-khưu Indacanda dịch

Bốn mức thời hạnTừ trong buổi cho tới suốt đời

Bốn mức ấy là: đồ dùng trong buổi (thức ăn thường, chỉ tới giữa trưa); đồ dùng trong ngày (một số nước trái cây, tới hết ngày); đồ dùng bảy ngày (bơ lỏng, dầu, mật ong, đường mật); và đồ dùng suốt đời (rễ, vỏ, lá, quả dùng làm thuốc, không có hạn).

Cách chia này giải quyết một mâu thuẫn thật: giữ giới không ăn phi thời, mà vẫn không để người bệnh chịu thiệt. Vinaya không chọn một bên rồi bỏ bên kia — nó dựng một bảng phân loại đủ tinh để giữ được cả hai.

Bốn mức thời hạn giữCách chia còn dùng tới nay

MứcGồm những gìGiữ được bao lâu
Trong buổi (yāvakālika)Cơm, bánh, thức ăn thườngChỉ tới giữa trưa
Trong ngày (yāmakālika)Một số nước trái cây đã lọcTới hết ngày hôm đó
Bảy ngày (sattāhakālika)Bơ lỏng, dầu, mật ong, đường mậtBảy ngày
Suốt đời (yāvajīvika)Rễ, vỏ, lá, quả, muối dùng làm thuốcKhông có hạn

Ba điều dễ hiểu lệchĐọc kỹ chỗ này rồi hãy đọc chính văn

  • Bốn thứ ở mức bảy ngày cũng chính là bốn trong tám món ở giới Ưng Phát Lộ. Bơ lỏng, dầu, mật ong, đường mật — vừa là thuốc, vừa là món quý. Vì vậy mới có giới “không bệnh thì không xin”.
  • Trộn lẫn thì lấy mức ngắn nhất. Nếu một thứ thuộc mức bảy ngày trộn với thức ăn thường thì cả hỗn hợp chỉ giữ được tới giữa trưa. Nguyên tắc rất chặt.
  • Chương cũng chép chuyện lương y Jīvaka. Vị thầy thuốc nổi tiếng chữa bệnh cho Đức Phật và Tăng chúng — nhiều đoạn trong chương này sinh ra từ những lần chữa bệnh ấy.

Học được gì từ nhóm giới nàyĐoàn sinh là cư sĩ — học tinh thần, không thọ giới

  • Bậc Trì — Giải thích cho Huynh Trưởng biết vì sao khi cúng dường buổi chiều thì chỉ dâng nước trái cây đã lọc, không dâng thức ăn.
  • Trại — Nguyên tắc “trộn lẫn thì lấy mức ngắn nhất” là bài học hay về sự cẩn thận khi giữ đồ ăn.
  • Giờ Phật Pháp — Bàn về việc giữ giới mà không cứng nhắc: luật lo cho người bệnh trước.

Câu hỏi để hỏi các emKhông có câu nào chỉ có một đáp án

  • Vì sao phải chia thuốc và thức ăn thành bốn mức thời hạn khác nhau?
  • Trộn lẫn thì lấy mức ngắn nhất — nguyên tắc ấy nói gì về cách giữ giới?
  • Giữ giới cho đúng mà vẫn lo được cho người bệnh — làm sao giữ cả hai?
Học tiếp

Đọc tiếp phần nào

Hợp Phần còn Tiểu Phẩm mười hai chương nữa, bàn về cách xử việc và nếp sống trong chúng.

Xem mục lục Tạng Luật

Cấu trúc Hợp Phần — 22 chương, gồm Đại Phẩm 10 chương và Tiểu Phẩm 12 chương — đối chiếu bài Vinaya Piṭaka trên Wikipedia tiếng Anh và mục The Vinaya Pitaka của Access to Insight. Bản Việt do Tỳ-khưu Indacanda dịch. Trang này tóm lược nội dung chương, không chép lại chính văn.