G.Đ.P.T Huyền Quang Phật Pháp · Tam Tạng Kinh Điển TẠNG LUẬT · ĐẠI PHẨM · CHƯƠNG 3 / 10
TẠNG LUẬT · ĐẠI PHẨM · CHƯƠNG 3 / 10

Chương Vào Mùa Mưa — Ba Tháng An Cư

Vassūpanāyikakkhandhaka — chương 3 của Đại Phẩm (Mahāvagga)

Tam TạngTạng LuậtChương Vào Mùa Mưa

Đây là giới luật của người xuất gia. Đoàn sinh và Huynh Trưởng là cư sĩ, không thọ những giới này. Đọc để hiểu và kính trọng nếp sống của chư Tăng Ni, và để học cái tinh thần đứng sau mỗi điều luật — chứ không phải để đem áp vào sinh hoạt đoàn.

Tăng đoàn thời Đức Phật là tăng đoàn du hành: đi từ làng này sang làng khác quanh năm. Chương này lập ra ngoại lệ: ba tháng mùa mưa thì ở yên một chỗ. Nếp ấy gọi là an cư kiết hạ, và nay vẫn còn ở khắp các nước Phật giáo Nam Tông.

Nhóm này nằm ở đâu trong Tam TạngVị trí, số giới và bản dịch

  • Tạng — Tạng Luật (Vinaya Piṭaka)
  • Phần — Hợp Phần (Khandhaka) › Đại Phẩm (Mahāvagga)
  • Chương — Chương thứ 3 trong 10 chương Đại Phẩm
  • Trong Hợp Phần — Hợp Phần có 22 chương: Đại Phẩm 10 + Tiểu Phẩm 12
  • Tên PāliVassūpanāyikakkhandhaka
  • Bản Việt — Tỳ-khưu Indacanda dịch

Vì sao phải ngồi yên ba thángMột lý do rất cụ thể, chép rõ trong tích truyện

Tích truyện chép rất rõ: mùa mưa là mùa cây cỏ mọc lại và côn trùng nhỏ sinh sôi khắp mặt đất. Các vị đi khất thực băng qua ruộng thì giẫm nát mầm lúa và giẫm chết vô số sinh vật. Người đời thấy vậy thì trách. Vì việc ấy mà Đức Phật chế ra phép an cư.

Nhưng ba tháng ngồi yên lại sinh ra một cái lợi lớn hơn: chúng ở gần nhau lâu ngày thì học được nhau. An cư trở thành mùa tu tập tập trung, mùa mà vị mới học được nhiều nhất từ vị cũ. Một điều luật sinh ra vì con sâu cái kiến, hóa thành cái nôi của việc truyền thừa.

Những việc chương này lập raCách vào an cư và các trường hợp riêng

ViệcNội dung
Hai kỳ vào an cưKỳ trước và kỳ sau, cách nhau một tháng — cho vị đến trễ vẫn kịp
Lời phát nguyệnVào an cư phải nói rõ mình nguyện ở lại trú xứ này ba tháng
Phép đi bảy ngàyCó việc chính đáng thì được rời trú xứ tối đa bảy ngày rồi phải về
Việc chính đáng là gìCha mẹ hoặc thầy bệnh; có vị muốn hoàn tục cần khuyên; Tăng sự cần mặt
Gãy hạRời quá hạn mà không có phép thì mất mùa an cư năm ấy
Nơi không được an cưChỗ không có mái che, chỗ trong chum, trong hốc cây, ngoài trời

Ba điều dễ hiểu lệchĐọc kỹ chỗ này rồi hãy đọc chính văn

  • Điều luật sinh ra vì côn trùng. Đây là một ví dụ rất rõ cho thấy giới luật Phật giáo bắt đầu từ lòng thương với sinh vật nhỏ, không phải từ nhu cầu tổ chức.
  • Phép bảy ngày là chỗ luật mềm. Nguyên tắc là ở yên, nhưng có việc hiếu, việc bệnh, việc Tăng thì đi được. Luật chặt mà không cứng.
  • An cư không phải nghỉ ngơi. Ngược lại, đó là mùa dụng công mạnh nhất trong năm. Chữ “kiết hạ” — buộc lại mùa hạ — nói đúng tinh thần đó.

Học được gì từ nhóm giới nàyĐoàn sinh là cư sĩ — học tinh thần, không thọ giới

  • Câu Chuyện Dưới Cờ — Chuyện “vì sợ giẫm chết côn trùng mà chế ra ba tháng an cư” là câu chuyện rất đẹp về lòng thương vật nhỏ.
  • Bậc Trì — Giải thích vì sao chùa có mùa An Cư, và vì sao Phật tử cúng dường nhiều trong mùa ấy.
  • Trại hè — Mượn tinh thần an cư: một khoảng thời gian ở cùng nhau, học được nhau nhiều hơn cả năm sinh hoạt lẻ.

Câu hỏi để hỏi các emKhông có câu nào chỉ có một đáp án

  • Một điều luật lớn sinh ra vì thương côn trùng. Điều đó nói gì về đạo Phật?
  • Ba tháng ở yên một chỗ đem lại cái lợi gì mà lúc đầu không ai tính tới?
  • Trong đoàn, có khoảng thời gian nào ở bên nhau lâu mà học được nhiều nhất không?
Học tiếp

Đọc tiếp phần nào

Hợp Phần còn Tiểu Phẩm mười hai chương nữa, bàn về cách xử việc và nếp sống trong chúng.

Xem mục lục Tạng Luật

Cấu trúc Hợp Phần — 22 chương, gồm Đại Phẩm 10 chương và Tiểu Phẩm 12 chương — đối chiếu bài Vinaya Piṭaka trên Wikipedia tiếng Anh và mục The Vinaya Pitaka của Access to Insight. Bản Việt do Tỳ-khưu Indacanda dịch. Trang này tóm lược nội dung chương, không chép lại chính văn.