Xưa có một vị Hoàng Tử tên là Nhẫn Nhục, tướng tốt, trí thông minh và giàu lòng thương người. Đối với cha mẹ, Ngài hết sức kính trọng và hiếu thảo, không bao giờ Ngài từ chối một việc gì mà có thể làm cha mẹ vui lòng.
Một ngày kia, vua cha đau nặng, thuốc thang chạy chữa hết phương mà bệnh cũng không lành. Hoàng Tử lo buồn lắm nên Ngài mời các quan trong triều họp lại để xem có ai chỉ cách cứu chữa vua cha. Trong triều có một vị quan gian ác muốn giết chết Hoàng Tử để cướp ngôi sau khi vua mất. Vì thế, vị quan gian ác này liền đứng lên thưa rằng:
– “Thưa Thái Tử, bệnh của nhà vua chỉ có một thứ thuốc có thể chữa được, nhưng rất khó kiếm.”
Hoàng Tử vui mừng và hỏi:
– “Chẳng hay thuốc ấy là thuốc gì? Nếu chữa được cho vua cha lành bệnh thì khó mấy tôi cũng tìm cách kiếm cho được.”
Vị quan gian ác thưa:
– “Đó là não của một người mà từ nhỏ đến lớn rất có hiếu với cha mẹ và biết thương yêu mọi người.”
Hoàng Tử nói:
– “Vậy não tôi có được không? Có thể đem dùng cứu cha tôi lành bệnh không?”
Kẻ gian thần mừng rỡ nhưng giả bộ làm mặt buồn bã mà thưa rằng:
– “Thưa có thể được, còn ai hiếu thảo và giàu lòng thương hơn Ngài. Nhưng chúng tôi chẳng dám làm việc ấy, vì Ngài là một người con hiếu thảo và biết thương người, làm sao có người đành tâm thấy Ngài hy sinh như vậy được.”
Hoàng Tử khẳng khái trả lời:
– “Nếu tôi chết mà cứu được vua cha thì lòng tôi vô cùng sung sướng, xin ngài đừng lo ngại gì cả.”
Nói xong, Hoàng Tử truyền lệnh đem cắt đầu mình và lấy não đem hòa thuốc cho vua cha uống. Lòng hiếu thảo của Hoàng Tử động đến trời đất nên chén thuốc hóa ra hiệu nghiệm, và sau khi uống xong, vua cha liền lành bệnh ngay.
Long ago there was a Prince named Nhẫn Nhục who had a fine appearance, was very intelligent, kind and affectionate. He respected his parents very much and never would he refuse any task that could make his parents happy.
One day the King became gravely ill, and no medication could restore his health. The Prince was very worried and sad, so he gathered the court officials to see if any of them could think of a way to cure his father. Among them was one wicked official who wanted the Prince to die so that he could seize the throne once the King had passed away. For that reason, the wicked official stood up and said:
– “Your Highness, there is only one kind of medicine that could cure the King, but it is very hard to find.”
The Prince was very pleased and asked:
– “What medicine is it? If it can cure my father, no matter how difficult it is, I will find a way to obtain it.”
The wicked official answered:
– “It is the brain of a person who, from childhood to adulthood, has been very filial to his parents and has loved all people.”
The Prince then said:
– “In that case, could my brain be used? Could it be used to cure my father of this illness?”
The traitor was overjoyed but pretended to look sad and replied:
– “Yes, it could work. Who is more filial and kind-hearted than you? But we would never dare do such a thing, for you are a filial son who loves others — how could anyone bear to see you sacrifice yourself like that?”
The Prince answered resolutely:
– “If I die and thereby save my father, my heart will be filled with joy. Please do not worry at all.”
Having said this, the Prince ordered that his head be cut off and his brain mixed into medicine for the King to drink. The Prince's filial devotion moved Heaven and Earth, so the bowl of medicine became effective, and after the King had drunk it, he was cured at once.







Để lại bình luận