Ngày xưa có một ông vua tính tình nóng nảy, lấy sự săn bắn, chém giết làm thích thú. Một hôm nhà vua vào rừng săn bắn, thấy một con chồn lanh lẹ né tránh mũi tên của nhà vua rồi chạy trốn vào bụi rậm. Vua sai lính tìm kiếm nhưng không tìm thấy.
Nhà vua quá tức giận, ra lệnh đốt rừng làm cho thú vật và cây cối bị cháy. Lúc bấy giờ nhà vua nhìn đám cháy, nghe tiếng thú vật rên la mà lấy làm thích thú.
Bỗng trên đám lửa có một con chim Oanh Vũ màu trắng đang hăng hái chữa cháy. Chim bay xuống dòng sông gần đấy nhúng ướt thân mình, rồi bay lại đám lửa rũ nước xuống đám cháy, mong dập tắt lửa để cứu các con vật bị nạn.
Thấy vậy, mọi người đều theo dõi việc làm của chim Oanh Vũ. Nhà vua bỗng động lòng trắc ẩn, cảm thấy xấu hổ, liền ra lệnh dập tắt lửa và từ đó cấm không cho ai được vào rừng săn bắn nữa.
A long time ago, there was a very hot-tempered king. For pleasure, he liked to hunt and kill animals. One day during his hunting, the king saw a fox running into a bush. He ordered his soldiers to find the fox. However, the fox was found nowhere.
Angrily, the king gave out an order to burn down the forest. Watching the trees burn down and hearing the animals groan in pain, the king was greatly satisfied.
Suddenly, above the burning flames appeared a white Oanh Vũ bird trying to put out the fire. The bird flew to a nearby river and dipped itself in the water. It then flew back to the burning area and shook the water off its feathers, hoping that the sprinkling of water would extinguish the fire and save the injured animals.
Seeing the bird's action, everyone watched what it was doing, and the king was touched by the bird's compassion. He felt ashamed of his cruelty and quickly ordered his soldiers to put out the fire. From then on, the king prohibited anyone from hunting in that forest.







Để lại bình luận