Trong một khu rừng xanh tươi thuộc núi Hy Mã Lạp Sơn, xứ Ấn Ðộ, có một cây xoài khổng lồ mọc cạnh bờ sông Hằng. Trên cây, có một đàn vượn cả ngàn con họp thành một quốc gia riêng biệt, do một Vượn chúa thân hình đẹp đẽ, sức mạnh phi thường đứng đầu.
Một hôm, có một quả xoài chín rớt xuống sông và trôi dạt đến chỗ nhà vua đang tắm. Thấy quả xoài thơm ngon, vua ăn thử và lập tức say mê. Vua ra lệnh cho quân lính ngược dòng sông tìm cho bằng được cây xoài. Khi phát hiện ra cây xoài khổng lồ đầy quả chín và đàn vượn đang sinh sống trên đó, nhà vua ra lệnh bao vây khu rừng để bắt vượn và hái xoài.
Đàn vượn hoảng sợ tột cùng. Vượn chúa bình tĩnh an ủi bầy tôi, rồi dùng sức mạnh phi thường nhảy sang bờ sông bên kia. Vượn chúa lấy một sợi dây mây dài buộc vào một cái cây bờ bên này, và buộc đầu kia vào eo mình. Nhưng sợi dây hơi ngắn, nên Vượn chúa phải hai tay ôm chặt cành cây bờ bên kia, dùng chính thân mình làm chiếc cầu nối cho bầy vượn an toàn trốn thoát.
Từng con vượn một bước qua lưng Vượn chúa. Cuối cùng, có một con vượn độc ác mang lòng đố kỵ từ lâu, đã cố tình giẫm mạnh lên lưng Vượn chúa khiến xương sống của ngài bị gãy nát.
Chứng kiến hành động hy sinh cao cả đó, nhà vua vô cùng cảm động. Vua ra lệnh giăng lưới đỡ Vượn chúa xuống, chăm sóc vết thương tận tình. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Vượn chúa đã khuyên nhà vua hãy dùng lòng từ bi để trị quốc, yêu thương muôn loài. Nhà vua khóc thương, tổ chức tang lễ trọng thể và xây tháp tưởng nhớ vị Vượn chúa hiếu nghĩa.
Vượn chúa hy sinh mình đó chính là một trong những kiếp trước của Đức Phật Thích Ca.
In a lush green forest on the Himalaya Mountains of India, a giant mango tree grew beside the banks of the Ganges River. In that tree lived a troop of a thousand monkeys, forming a kingdom of their own, led by a Monkey King of beautiful form and extraordinary strength.
One day a ripe mango fell into the river and drifted to where the King was bathing. Tasting the fragrant fruit, the King was at once captivated, and he ordered his soldiers to go upstream and find the tree at any cost. When they discovered the giant mango tree laden with ripe fruit and the monkeys living upon it, the King ordered the forest surrounded to capture the monkeys and gather the mangoes.
The troop was seized with terror. The Monkey King calmly comforted his subjects, then used his extraordinary strength to leap to the far bank of the river. He took a long rattan vine, tied one end to a tree on the near bank and the other end around his own waist. But the vine was a little short, so the Monkey King had to grip the branch on the far bank tightly with both hands, using his own body as a bridge for the whole troop to escape to safety.
One by one the monkeys stepped across his back. At last a wicked monkey, who had long harbored jealousy, deliberately stamped down hard on the Monkey King's back, shattering his spine.
Witnessing this noble act of sacrifice, the King was deeply moved. He ordered a net spread to lower the Monkey King down and had his wounds tended with great care. Before drawing his last breath, the Monkey King urged the King to rule his country with compassion and to love all living beings. The King wept, held a solemn funeral, and built a stupa to honor the righteous Monkey King.
That self-sacrificing Monkey King was one of the former lives of Shakyamuni Buddha.







Để lại bình luận