Ngày xưa có một vị Đạo Sĩ tên là Quang Thiểm, nhà nghèo, cha mẹ đều bị mù. Đạo Sĩ luôn hầu hạ cha mẹ suốt ngày đêm. Nhận thấy người đời ham danh trục lợi, không chịu làm lành tránh dữ, nên Đạo Sĩ đem cha mẹ vào rừng, dựng một căn chòi nhỏ để phụng dưỡng cha mẹ và lo tu học. Quang Thiểm không bao giờ sát hại súc vật, hằng ngày vào rừng kiếm trái cây, rau cải về nuôi cha mẹ.
Gần chỗ Đạo Sĩ ở có một con suối nước mát trong vắt, cây cối um tùm, nhiều trái cây thơm ngon. Một buổi trưa mùa hè, Quang Thiểm đến suối hái quả và lấy nước về cho cha mẹ dùng, gặp lúc vua Ca Di vào rừng săn bắn ở gần đó. Nghe tiếng sột soạt bên bờ suối, nhà vua tưởng là hươu nai nên dương cung bắn. Mũi tên cắm phập vào hông Quang Thiểm, chàng té nhào xuống dòng suối bất tỉnh.
Nhà vua và quân lính chạy lại, thấy Quang Thiểm bị thương liền tìm cách cứu. Khi hồi tỉnh, Đạo Sĩ biết mình khó thoát chết nên than rằng: “Các ngài ơi, thân tôi dù có chết cũng đành cam chịu. Ngặt vì tôi còn cha mẹ mù lòa không ai nuôi dưỡng, chắc phải chết đói. Kính lạy Phật Trời xin hiểu thấu nỗi lòng con và cứu độ cho cha mẹ con.” Dứt lời, chàng tắt thở.
Vua Ca Di nghe xong liền sa nước mắt than thở: “Ôi, ta thật là kẻ bất nhân, chỉ vì ham giết hại thú vật để vui chơi mà bắn lầm một người đại hiếu như thế này!” Nhà vua tìm đến nơi cha mẹ Quang Thiểm để đem về săn sóc. Cha mẹ chàng nghe tin con chết liền kêu gào thảm thiết, lần mò đến bên xác con; ông rờ mặt mày, bà vuốt ve tay chân, rồi cả hai nguyện nhịn đói chết theo đứa con hiếu thảo.
Cảm động trước cảnh ấy, một vị thần hiện xuống cứu cho Quang Thiểm sống lại. Cha mẹ và con mừng rỡ vô cùng, quỳ lạy tạ ơn vị thần cứu mạng, rồi chàng dìu cha mẹ trở về chòi cũ. Trước lòng hiếu thảo của Quang Thiểm và sự linh ứng của vị thần, vua Ca Di hồi tâm sám hối, từ đó không còn săn bắn mà chuyên lo làm điều lành.
Long ago there was a hermit named Quang Thiểm, born into a poor family, whose parents were both blind. Day and night he cared for them. Seeing that people of the world chased fame and profit and would not do good or avoid evil, he took his parents deep into the forest, built a small hut to look after them, and devoted himself to study. Quang Thiểm never killed any animal; each day he went into the forest to gather fruit and vegetables to feed his parents.
Near his hut ran a clear, cool stream, surrounded by lush trees and fragrant fruit. One summer afternoon, as Quang Thiểm came to the stream to pick fruit and fetch water for his parents, King Ca Di happened to be hunting nearby. Hearing a rustling by the stream, the king took it for a deer, drew his bow, and shot. The arrow struck Quang Thiểm in the side, and he fell into the stream unconscious.
The king and his guards rushed over and tried to save him. Regaining consciousness and knowing he could not survive, the hermit lamented: “Your Majesty, I do not mind dying. But I still have blind parents with no one to care for them; surely they will starve. O Buddha, please understand my plight and watch over my parents.” With these words, he breathed his last.
Hearing this, King Ca Di wept and grieved: “Oh, what a cruel man I am — merely for the sport of killing animals, I have shot by mistake such a deeply filial person!” The king went to find Quang Thiểm's parents to bring them back and care for them. On hearing of their son's death, the parents wailed in anguish, groped their way to his body — the father touching his face, the mother stroking his hands and feet — and both vowed to starve themselves to die alongside their filial son.
Moved by this scene, a deity descended and restored Quang Thiểm to life. Overjoyed, parents and son knelt to thank their saviour, and he led them back to their old hut. Before Quang Thiểm's filial devotion and the deity's response, King Ca Di repented; from then on he hunted no more and devoted himself to doing good.







Để lại bình luận